Đang đọc truyện
Tuổi Trẻ Vô Danh - Thi Vô Trà
Chương 56: Chương 56: Em gái
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Editor: Sophie Giữa tiếng ồn ào, Tạ Nhất Ninh đưa tay che trán, bỗng kêu lên: "Ê, trên màn hình điện tử có hiện lời bài hát với tên rồi kìa. Tên là Bạch Mi, nghe như tiếng Quảng Đông vậy!" Lư Ngọc Thu nhón chân, nheo mắt nhìn theo: "Ừ mình cũng thấy... Sáng tác, viết lời, phối khí... đều ghi tên Đồ Rê Mí!" "Ô MAI GÓT!" "Ô MAI GÓT!" "Ô MAI GÓT!" Ba người bên cạnh Phí Bạc Lâm đồng thanh. Tô Hạo Nhiên: "Không ngờ đấy, Đồ Rê Mí cũng đỉnh thật." Hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Nhất Ninh đang ngồi trên cổ mình: "Cậu ấy không phải cũng giống cậu, bỏ học nghệ thuật để chuyển sang học văn hóa à?" "Tôi không biết," Tạ Nhất Ninh chống tay lên đầu Tô Hạo Nhiên, lẩm bẩm, "Nhưng mà ai nghĩ ra cái trò ngớ ngẩn này vậy? Thi hát mà lại chọn một bài gốc bằng tiếng Quảng Đông." "Mình cũng thấy thế," Lư Ngọc Thu chau mày, "Bài thì hay thật nhưng có ai nhập tâm được đâu. Cả sân nghe xong im phăng phắc, chẳng ai hiểu hết. Trong khi cái bài Thất Lý Hương của người diễn trước, vừa cất nhạc dạo lên là cả đám dưới này gào theo. So sao được?" "Chắc chắn là Kỳ Nhất Xuyên!" Tạ Nhất Ninh vỗ một cái bốp lên đầu Tô Hạo Nhiên, chợt lóe linh cảm, "Trước giờ tôi toàn nghe cậu ta lải nhải mấy bài Quảng Đông, còn nói mình sinh nhầm thời, như một Trần Quán Hy phiên bản học sinh. Cậu ta lừa Đồ Rê Mí chẳng biết gì, bày trò quái gở, dụ cậu ấy viết theo ý thích của mình." Lư Ngọc Thu bĩu môi lắc đầu: "Chậc chậc... mình thấy cái cúp quán quân này mong manh lắm. Nếu không có cái người hát Thất Lý Hương kia thì chắc còn có tia hy vọng. "Lại là cái thằng Kỳ Nhất Xuyên," Tô Hạo Nhiên nói, "Tôikhông ưa cậu ta." Lư Ngọc Thu và Tạ Nhất Ninh cùng nhìn hắn: "Tại sao?" Phí Bạc Lâm khẽ nhướn mày, cũng hứng thú nhìn Tô Hạo Nhiên. Trước đó, những lời than phiền của Tạ Nhất Ninh và Lư Ngọc Thu về Kỳ Nhất Xuyên thực ra chỉ là nói đùa. Dù sao người này cũng coi như nửa bạn bè của họ, gặp nhau ở căng tin vẫn có thể ngồi ăn chung. Hơn nữa tính tình Kỳ Nhất Xuyên vốn hiền hòa, chính vì quan hệ thân thiết nên họ mới thoải mái buông mấy câu như vậy. Nhưng nghe giọng điệu của Tô Hạo Nhiên thì có vẻ hắn thật sự không thích Kỳ Nhất Xuyên. "Cậu ta đắc tội với cậu chỗ nào à?" Lư Ngọc Thu hỏi. Tô Hạo Nhiên bực bội: "Cậu không thấy tên cậu ta và tên Ninh Ninh nghe y như tên một cặp đôi à?" Tạ Nhất Ninh: "..." Lư Ngọc Thu: "..." Phí Bạc Lâm: "..." Tô Hạo Nhiên luyên thuyên càng nói càng hăng: "Đợi thi đại học xong tôi sẽ đổi tên thành Tô Nhất Nhiên! Dù sao trên đời này chỉ có mình tôi xứng với Ninh Ninh... Ấy! Ấy! Ninh Ninh!" Lời còn chưa dứt, Tô Hạo Nhiên đã bị Tạ Nhất Ninh nắm tai dạy dỗ: "Tô Hạo Nhiên, cậu lại thiếu đòn rồi đúng không? Tô Nhất Nhiên? Còn nhưng nhị gì nữa!" Lư Ngọc Thu: "Chơi chữ bị phạt tiền đấy." Phí Bạc Lâm: "..." Hai người chứng kiến đồng lòng quay đầu nhìn về phía sân khấu. Đáng thương thì đáng thương thật, nhưng cũng phải thừa nhận, có những người sinh ra đã đáng bị ăn đòn. Bài hát của Ôn Phục không quá dài, chỉ hơn ba phút. Khi màn biểu diễn kết thúc, dưới sân khấu vang lên tiếng hoan hô như sóng vỗ. "Đi thôi đi thôi." Tạ Nhất Ninh trèo xuống khỏi người Tô Hạo Nhiên, kéo cả bọn đi về phía tòa nhà dạy học. "Giải quán quân thì khó nói nhưng giải nhì chắc chắn rồi. Đồ Rê Mí còn phải chờ bình chọn, không biết đến mấy giờ. Bọn mình trốn học gần hai tiết rồi, nên quay về thôi." Lúc này Phí Bạc Lâm liếc nhìn về phía sân khấu. Ôn Phục và Kỳ Nhất Xuyên đang đứng song song trên sân khấu để chào khán giả. Khoảnh khắc ánh đèn mờ đi, anh thấy Kỳ Nhất Xuyên dang rộng vòng tay về phía Ôn Phục, muốn ôm cậu một cái. Ôn Phục xoay người, bước xuống sân khấu và chạy về phía Phí Bạc Lâm. Hoàn toàn không thèm nhìn Kỳ Nhất Xuyên ở phía sau. Có lẽ cậu đoán được Phí Bạc Lâm sẽ rời đi sau khi cậu biểu diễn xong. Tốc độ xuống sân khấu của Ôn Phục giống hệt như khi ở nhà nghe Phí Bạc Lâm gọi vào ăn cơm. Sân khấu vừa tối, cậu đã "vèo" một cái chạy xuống, chớp mắt đã không thấy bóng người. Kỳ Nhất Xuyên vừa gọi vừa đuổi theo phía sau. Phí Bạc Lâm dừng bước, nói với Tạ Nhất Ninh và những người khác: "Mọi người đi trước đi, tôi ở lại xem một lúc nữa." Trong mắt bọn họ, Phí Bạc Lâm chắc là vừa bị cô chủ nhiệm gọi nói chuyện nên tâm trạng không tốt lắm. Lúc xem Ôn Phục biểu diễn, anh vốn đã chẳng tỏ ra vui vẻ, cố gắng gượng cười, giữa chừng còn ánh lên chút u ám. Thấy vậy họ đoán anh chỉ muốn tranh thủ ra ngoài hít thở cho nhẹ lòng nên cũng không hỏi nhiều, chỉ chào qua loa rồi ai nấy về trước. Phí Bạc Lâm đứng tại chỗ chờ một lát, rồi chuyển sang ở một vị trí trống hơn. Xuống khỏi sân khấu, Ôn Phục tiện tay cởi cây đàn guitar trên người xuống để lại chỗ cũ. Sau đó cậu lao như bay qua đám đông, chạy thẳng đến trước mặt Phí Bạc Lâm. Vừa biểu diễn xong lại thêm vẻ ngoài sáng sủa, Ôn Phục len lỏi trong dòng người khiến ai nấy hai bên đều phải ngoái nhìn. May mắn Phí Bạc Lâm đứng cách xa đám đông, ở một góc dễ thấy. Khi Ôn Phục thoát khỏi khán giả, sân khấu đã bắt đầu tiết mục kế tiếp nên ánh mắt người khác cũng dần tản đi. Ra khỏi đám đông, cậu thấy Phí Bạc Lâm vẫn chưa rời đi. Không những thế anh còn đứng ở vị trí dễ thấy nhất để chờ cậu. Ôn Phục lập tức tăng tốc, lao thẳng vào lòng anh. Phí Bạc Lâm đón lấy cú va, khẽ cười, đỡ vai để cậu đứng vững. Quay đầu lại, anh chạm ngay vào ánh mắt ngước lên của Ôn Phục, một cặp mắt vừa đen vừa sáng, môi khẽ hé, thở gấp gáp mà gọi khẽ: "Anh Bạc Lâm." Có điều gì đó đang chờ anh nói ra. Phí Bạc Lâm khẽ vuốt mấy sợi tóc rơi lòa xòa trên trán Ôn Phục, rồi cất lời mà cậu hằng mong đợi: "Hát rất hay, Tiểu Phục." Ôn Phục vô cùng mãn nguyện. Đôi mắt cậu khẽ lóe lên ánh sáng sáng, môi mím lại, xem như là đang nở một nụ cười. Cậu vốn chẳng giỏi cười, vui vẻ nhất cũng chỉ đến thế. Nói xong, Phí Bạc Lâm định đưa tay xoa đầu cậu như mọi khi. Nhưng đúng lúc ấy, anh thoáng thấy Kỳ Nhất Xuyên đang chạy tới từ phía sau Ôn Phục. Nét mặt anh khựng lại, nơi đáy mắt chợt lóe lên một tia u ám. Bàn tay vẫn lơ lửng trên đầu Ôn Phục, mãi không chịu hạ xuống. Ôn Phục nhìn anh rồi lại ngước lên nhìn bàn tay kia. Cậu khẽ nhón chân, chủ động đưa đỉnh đầu tựa vào lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng cọ qua cọ lại. Từng sợi tóc mềm mại, bồng bềnh, chính là mái tóc mà đêm qua Phí Bạc Lâm đã tự tay gội sấy. Kỳ Nhất Xuyên vừa kịp tới nơi, đúng lúc bắt gặp cảnh ấy. Hắn đứng khựng lại. Mục đích của Phí Bạc Lâm coi như đã thành công. Anh khẽ liếc ra phía sau lưng Ôn Phục, ánh mắt thoáng lướt qua vẻ mặt cứng đờ của Kỳ Nhất Xuyên, rồi mới cúi xuống, nửa cười nửa không, xoa đỉnh đầu Ôn Phục: "Rất tốt, Tiểu Phục." Sau đó như thể vừa mới nhận ra sự có mặt của Kỳ Nhất Xuyên, anh chậm rãi dời ánh mắt, gật đầu đáp lễ một cách lịch sự. Ôn Phục nhìn theo ánh mắt anh, quay đầu lại, cũng thấy Kỳ Nhất Xuyên. Kỳ Nhất Xuyên nhanh chóng chỉnh lại biểu cảm, cười toe toét đi về phía Ôn Phục: "Bảo sao cậu chưa chào khán giả xong đã chạy xuống. Hóa ra là tìm anh trai để xin lời khen à." Ôn Phục không nói gì. Kỳ Nhất Xuyên đấm nhẹ vào vai cậu: "Tôi biểu diễn thế nào?" Ôn Phục nói: "Cậu biểu diễn cũng rất tốt." Kỳ Nhất Xuyên hất cằm về phía Phí Bạc Lâm, nhưng khi nhìn anh, ánh mắt lại bớt đi vài phần thân thiện: "Để anh trai cậu đánh giá xem." Lời này không biết đã chạm vào dây thần kinh nào của Ôn Phục. Phí Bạc Lâm còn chưa kịp mở miệng, Ôn Phục đã nghiêm túc nói: "Anh Bạc Lâm chỉ có thể khen tôi." "Hả!" Kỳ Nhất Xuyên giả vờ giận, cười nói, "Cái đầu nhỏ của cậu lại đang suy nghĩ gì vậy? Tại sao cậu ấy không thể khen tôi? Chỉ vì cậu ấy là anh cậu chứ không phải anh tôi sao?" Ôn Phục cúi đầu, nhìn mũi chân một lúc, có lẽ cũng cảm thấy lời mình vừa nói có chút vô lý. Sau đó cậu lại ngẩng đầu lên bù đắp: "Tôi khen cậu." Kỳ Nhất Xuyên khoanh tay: "Vậy thì cậu khen đi. Nếu cậu không khen ra được một câu nở mày nở mặt thì tôi không tha cho cậu đâu." Ôn Phục xoa thái dương, lục lọi một hồi mới nghẹn ra một câu: "Cậu rất tốt." Kỳ Nhất Xuyên: "Tôi là một thỏi vàng lấp lánh, không phải con cá vàng lấp lánh. Câu này bảy giây trước cậu đã nói rồi." Ôn Phục trầm ngâm một lúc, lại nghẹn thêm một câu: "Cảm ơn cậu." Kỳ Nhất Xuyên: "..." Kỳ Nhất Xuyên vừa tức vừa cạn lời, ngửa mặt lên trời thở dài một hơi: "Để cậu khen tôi còn khó hơn lên trời." Hắn đảo mắt, đột nhiên bí ẩn ghé lại gần: "Vậy thì thế này đi." Kỳ Nhất Xuyên nháy mắt với Ôn Phục như đang đùa mèo, cứ như cố ý phớt lờ sự hiện diện của Phí Bạc Lâm: "Nếu không khen được thì hôn tôi một cái đi. Coi như đền bù cho trận đòn hồi nhỏ cậu đã đánh tôi." Nụ cười lịch sự của Phí Bạc Lâm ngay lập tức biến mất. Ôn Phục ban đầu sững người, nghĩ rằng Kỳ Nhất Xuyên nói thật. Mắt cậu chùng xuống, cau mày nhìn chằm chằm hắn, giây tiếp theo sẽ lao lên cắn Kỳ Nhất Xuyên một miếng. Mèo con tức giận.jpg
Editor: Sophie Giữa tiếng ồn ào, Tạ Nhất Ninh đưa tay che trán, bỗng kêu lên: "Ê, trên màn hình điện tử có hiện lời bài hát với tên rồi kìa. Tên là Bạch Mi, nghe như tiếng Quảng Đông vậy!" Lư Ngọc Thu nhón chân, nheo mắt nhìn theo: "Ừ mình cũng thấy... Sáng tác, viết lời, phối khí... đều ghi tên Đồ Rê Mí!" "Ô MAI GÓT!" "Ô MAI GÓT!" "Ô MAI GÓT!" Ba người bên cạnh Phí Bạc Lâm đồng thanh. Tô Hạo Nhiên: "Không ngờ đấy, Đồ Rê Mí cũng đỉnh thật." Hắn ngẩng đầu nhìn Tạ Nhất Ninh đang ngồi trên cổ mình: "Cậu ấy không phải cũng giống cậu, bỏ học nghệ thuật để chuyển sang học văn hóa à?" "Tôi không biết," Tạ Nhất Ninh chống tay lên đầu Tô Hạo Nhiên, lẩm bẩm, "Nhưng mà ai nghĩ ra cái trò ngớ ngẩn này vậy? Thi hát mà lại chọn một bài gốc bằng tiếng Quảng Đông." "Mình cũng thấy thế," Lư Ngọc Thu chau mày, "Bài thì hay thật nhưng có ai nhập tâm được đâu. Cả sân nghe xong im phăng phắc, chẳng ai hiểu hết. Trong khi cái bài Thất Lý Hương của người diễn trước, vừa cất nhạc dạo lên là cả đám dưới này gào theo. So sao được?" "Chắc chắn là Kỳ Nhất Xuyên!" Tạ Nhất Ninh vỗ một cái bốp lên đầu Tô Hạo Nhiên, chợt lóe linh cảm, "Trước giờ tôi toàn nghe cậu ta lải nhải mấy bài Quảng Đông, còn nói mình sinh nhầm thời, như một Trần Quán Hy phiên bản học sinh. Cậu ta lừa Đồ Rê Mí chẳng biết gì, bày trò quái gở, dụ cậu ấy viết theo ý thích của mình." Lư Ngọc Thu bĩu môi lắc đầu: "Chậc chậc... mình thấy cái cúp quán quân này mong manh lắm. Nếu không có cái người hát Thất Lý Hương kia thì chắc còn có tia hy vọng. "Lại là cái thằng Kỳ Nhất Xuyên," Tô Hạo Nhiên nói, "Tôikhông ưa cậu ta." Lư Ngọc Thu và Tạ Nhất Ninh cùng nhìn hắn: "Tại sao?" Phí Bạc Lâm khẽ nhướn mày, cũng hứng thú nhìn Tô Hạo Nhiên. Trước đó, những lời than phiền của Tạ Nhất Ninh và Lư Ngọc Thu về Kỳ Nhất Xuyên thực ra chỉ là nói đùa. Dù sao người này cũng coi như nửa bạn bè của họ, gặp nhau ở căng tin vẫn có thể ngồi ăn chung. Hơn nữa tính tình Kỳ Nhất Xuyên vốn hiền hòa, chính vì quan hệ thân thiết nên họ mới thoải mái buông mấy câu như vậy. Nhưng nghe giọng điệu của Tô Hạo Nhiên thì có vẻ hắn thật sự không thích Kỳ Nhất Xuyên. "Cậu ta đắc tội với cậu chỗ nào à?" Lư Ngọc Thu hỏi. Tô Hạo Nhiên bực bội: "Cậu không thấy tên cậu ta và tên Ninh Ninh nghe y như tên một cặp đôi à?" Tạ Nhất Ninh: "..." Lư Ngọc Thu: "..." Phí Bạc Lâm: "..." Tô Hạo Nhiên luyên thuyên càng nói càng hăng: "Đợi thi đại học xong tôi sẽ đổi tên thành Tô Nhất Nhiên! Dù sao trên đời này chỉ có mình tôi xứng với Ninh Ninh... Ấy! Ấy! Ninh Ninh!" Lời còn chưa dứt, Tô Hạo Nhiên đã bị Tạ Nhất Ninh nắm tai dạy dỗ: "Tô Hạo Nhiên, cậu lại thiếu đòn rồi đúng không? Tô Nhất Nhiên? Còn nhưng nhị gì nữa!" Lư Ngọc Thu: "Chơi chữ bị phạt tiền đấy." Phí Bạc Lâm: "..." Hai người chứng kiến đồng lòng quay đầu nhìn về phía sân khấu. Đáng thương thì đáng thương thật, nhưng cũng phải thừa nhận, có những người sinh ra đã đáng bị ăn đòn. Bài hát của Ôn Phục không quá dài, chỉ hơn ba phút. Khi màn biểu diễn kết thúc, dưới sân khấu vang lên tiếng hoan hô như sóng vỗ. "Đi thôi đi thôi." Tạ Nhất Ninh trèo xuống khỏi người Tô Hạo Nhiên, kéo cả bọn đi về phía tòa nhà dạy học. "Giải quán quân thì khó nói nhưng giải nhì chắc chắn rồi. Đồ Rê Mí còn phải chờ bình chọn, không biết đến mấy giờ. Bọn mình trốn học gần hai tiết rồi, nên quay về thôi." Lúc này Phí Bạc Lâm liếc nhìn về phía sân khấu. Ôn Phục và Kỳ Nhất Xuyên đang đứng song song trên sân khấu để chào khán giả. Khoảnh khắc ánh đèn mờ đi, anh thấy Kỳ Nhất Xuyên dang rộng vòng tay về phía Ôn Phục, muốn ôm cậu một cái. Ôn Phục xoay người, bước xuống sân khấu và chạy về phía Phí Bạc Lâm. Hoàn toàn không thèm nhìn Kỳ Nhất Xuyên ở phía sau. Có lẽ cậu đoán được Phí Bạc Lâm sẽ rời đi sau khi cậu biểu diễn xong. Tốc độ xuống sân khấu của Ôn Phục giống hệt như khi ở nhà nghe Phí Bạc Lâm gọi vào ăn cơm. Sân khấu vừa tối, cậu đã "vèo" một cái chạy xuống, chớp mắt đã không thấy bóng người. Kỳ Nhất Xuyên vừa gọi vừa đuổi theo phía sau. Phí Bạc Lâm dừng bước, nói với Tạ Nhất Ninh và những người khác: "Mọi người đi trước đi, tôi ở lại xem một lúc nữa." Trong mắt bọn họ, Phí Bạc Lâm chắc là vừa bị cô chủ nhiệm gọi nói chuyện nên tâm trạng không tốt lắm. Lúc xem Ôn Phục biểu diễn, anh vốn đã chẳng tỏ ra vui vẻ, cố gắng gượng cười, giữa chừng còn ánh lên chút u ám. Thấy vậy họ đoán anh chỉ muốn tranh thủ ra ngoài hít thở cho nhẹ lòng nên cũng không hỏi nhiều, chỉ chào qua loa rồi ai nấy về trước. Phí Bạc Lâm đứng tại chỗ chờ một lát, rồi chuyển sang ở một vị trí trống hơn. Xuống khỏi sân khấu, Ôn Phục tiện tay cởi cây đàn guitar trên người xuống để lại chỗ cũ. Sau đó cậu lao như bay qua đám đông, chạy thẳng đến trước mặt Phí Bạc Lâm. Vừa biểu diễn xong lại thêm vẻ ngoài sáng sủa, Ôn Phục len lỏi trong dòng người khiến ai nấy hai bên đều phải ngoái nhìn. May mắn Phí Bạc Lâm đứng cách xa đám đông, ở một góc dễ thấy. Khi Ôn Phục thoát khỏi khán giả, sân khấu đã bắt đầu tiết mục kế tiếp nên ánh mắt người khác cũng dần tản đi. Ra khỏi đám đông, cậu thấy Phí Bạc Lâm vẫn chưa rời đi. Không những thế anh còn đứng ở vị trí dễ thấy nhất để chờ cậu. Ôn Phục lập tức tăng tốc, lao thẳng vào lòng anh. Phí Bạc Lâm đón lấy cú va, khẽ cười, đỡ vai để cậu đứng vững. Quay đầu lại, anh chạm ngay vào ánh mắt ngước lên của Ôn Phục, một cặp mắt vừa đen vừa sáng, môi khẽ hé, thở gấp gáp mà gọi khẽ: "Anh Bạc Lâm." Có điều gì đó đang chờ anh nói ra. Phí Bạc Lâm khẽ vuốt mấy sợi tóc rơi lòa xòa trên trán Ôn Phục, rồi cất lời mà cậu hằng mong đợi: "Hát rất hay, Tiểu Phục." Ôn Phục vô cùng mãn nguyện. Đôi mắt cậu khẽ lóe lên ánh sáng sáng, môi mím lại, xem như là đang nở một nụ cười. Cậu vốn chẳng giỏi cười, vui vẻ nhất cũng chỉ đến thế. Nói xong, Phí Bạc Lâm định đưa tay xoa đầu cậu như mọi khi. Nhưng đúng lúc ấy, anh thoáng thấy Kỳ Nhất Xuyên đang chạy tới từ phía sau Ôn Phục. Nét mặt anh khựng lại, nơi đáy mắt chợt lóe lên một tia u ám. Bàn tay vẫn lơ lửng trên đầu Ôn Phục, mãi không chịu hạ xuống. Ôn Phục nhìn anh rồi lại ngước lên nhìn bàn tay kia. Cậu khẽ nhón chân, chủ động đưa đỉnh đầu tựa vào lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng cọ qua cọ lại. Từng sợi tóc mềm mại, bồng bềnh, chính là mái tóc mà đêm qua Phí Bạc Lâm đã tự tay gội sấy. Kỳ Nhất Xuyên vừa kịp tới nơi, đúng lúc bắt gặp cảnh ấy. Hắn đứng khựng lại. Mục đích của Phí Bạc Lâm coi như đã thành công. Anh khẽ liếc ra phía sau lưng Ôn Phục, ánh mắt thoáng lướt qua vẻ mặt cứng đờ của Kỳ Nhất Xuyên, rồi mới cúi xuống, nửa cười nửa không, xoa đỉnh đầu Ôn Phục: "Rất tốt, Tiểu Phục." Sau đó như thể vừa mới nhận ra sự có mặt của Kỳ Nhất Xuyên, anh chậm rãi dời ánh mắt, gật đầu đáp lễ một cách lịch sự. Ôn Phục nhìn theo ánh mắt anh, quay đầu lại, cũng thấy Kỳ Nhất Xuyên. Kỳ Nhất Xuyên nhanh chóng chỉnh lại biểu cảm, cười toe toét đi về phía Ôn Phục: "Bảo sao cậu chưa chào khán giả xong đã chạy xuống. Hóa ra là tìm anh trai để xin lời khen à." Ôn Phục không nói gì. Kỳ Nhất Xuyên đấm nhẹ vào vai cậu: "Tôi biểu diễn thế nào?" Ôn Phục nói: "Cậu biểu diễn cũng rất tốt." Kỳ Nhất Xuyên hất cằm về phía Phí Bạc Lâm, nhưng khi nhìn anh, ánh mắt lại bớt đi vài phần thân thiện: "Để anh trai cậu đánh giá xem." Lời này không biết đã chạm vào dây thần kinh nào của Ôn Phục. Phí Bạc Lâm còn chưa kịp mở miệng, Ôn Phục đã nghiêm túc nói: "Anh Bạc Lâm chỉ có thể khen tôi." "Hả!" Kỳ Nhất Xuyên giả vờ giận, cười nói, "Cái đầu nhỏ của cậu lại đang suy nghĩ gì vậy? Tại sao cậu ấy không thể khen tôi? Chỉ vì cậu ấy là anh cậu chứ không phải anh tôi sao?" Ôn Phục cúi đầu, nhìn mũi chân một lúc, có lẽ cũng cảm thấy lời mình vừa nói có chút vô lý. Sau đó cậu lại ngẩng đầu lên bù đắp: "Tôi khen cậu." Kỳ Nhất Xuyên khoanh tay: "Vậy thì cậu khen đi. Nếu cậu không khen ra được một câu nở mày nở mặt thì tôi không tha cho cậu đâu." Ôn Phục xoa thái dương, lục lọi một hồi mới nghẹn ra một câu: "Cậu rất tốt." Kỳ Nhất Xuyên: "Tôi là một thỏi vàng lấp lánh, không phải con cá vàng lấp lánh. Câu này bảy giây trước cậu đã nói rồi." Ôn Phục trầm ngâm một lúc, lại nghẹn thêm một câu: "Cảm ơn cậu." Kỳ Nhất Xuyên: "..." Kỳ Nhất Xuyên vừa tức vừa cạn lời, ngửa mặt lên trời thở dài một hơi: "Để cậu khen tôi còn khó hơn lên trời." Hắn đảo mắt, đột nhiên bí ẩn ghé lại gần: "Vậy thì thế này đi." Kỳ Nhất Xuyên nháy mắt với Ôn Phục như đang đùa mèo, cứ như cố ý phớt lờ sự hiện diện của Phí Bạc Lâm: "Nếu không khen được thì hôn tôi một cái đi. Coi như đền bù cho trận đòn hồi nhỏ cậu đã đánh tôi." Nụ cười lịch sự của Phí Bạc Lâm ngay lập tức biến mất. Ôn Phục ban đầu sững người, nghĩ rằng Kỳ Nhất Xuyên nói thật. Mắt cậu chùng xuống, cau mày nhìn chằm chằm hắn, giây tiếp theo sẽ lao lên cắn Kỳ Nhất Xuyên một miếng. Mèo con tức giận.jpg
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh
Tùy chỉnh đọc truyện
18px
Danh sách chương
Đang tải...