THÔNG TIN TRUYỆN
Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất
Ninh Khả Chi được hệ thống mời tới sắm vai pháo hôi si tình.
Nhân vật này tự giày vò mình đến độ bệnh nặng hôn mê chỉ vì mong muốn được gặp mặt nhân vật chính công một lần.
Ninh Khả Chi: “Đề này tôi biết làm!! Nhất định trong cơn mê sảng tôi sẽ phải gọi tên của công, bày tỏ tình cảm đậm sâu không bao giờ hối hận.”
Ninh Khả Chi: “...”
Cậu im lặng ba giây, chọc vào hệ thống: “... Nhân vật chính công tên là gì ấy nhỉ?”
Hệ thống: [...]
Hệ thống đưa ra gợi ý: một cái tên được viết bằng bút lông, khí phách vô cùng, rồng bay phượng múa ——
[Tạ Tĩnh Dương (洋)].
Ninh Khả Chi lẩm nhẩm đọc theo: “... Tĩnh... Tường(详)...”
Nhân vật chính công: “...” như đang có điều suy ngẫm
...
Vì muốn thử nghiệm kỹ năng mới nhận được, Ninh Khả Chi vung bút lên cao, vẽ một bức tranh: Chàng tướng quân còn tuổi thiếu niên thúc ngựa mà đến, dưới chân tuyết trắng mênh mang, áo choàng đỏ rực phấp phới như ngọn lửa.
Hệ thống: [Tại sao lại là tuyết?]
Ninh Khả Chi: “Đương nhiên để cho càng có thêm không khí chứ còn gì! Cậu xem nét phác họa này, màu sắc này...”
Nhân vật chính công chăm chú nhìn bối cảnh trong bức tranh, im lặng không nói.
...
Sau đó...
Nhân vật chính công: “Sau này để ta thay mặt huynh trưởng chăm lo cho cậu nhé... cậu có bằng lòng không?”
Một câu tóm tắt: Hình như có chỗ nào đó không đúng.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150