THÔNG TIN TRUYỆN
Thư Tình - Ngư Sương
Tần Tranh sở hữu vẻ đẹp rạng ngời, người theo đuổi đông không đếm xuể. Thời đi học, thư tình cô nhận được nhiều đến mức tủ đồ nhét không vừa. Trong số đó, có một bức thư đặc biệt nhất, nội dung chỉ vỏn vẹn một câu:【Hôm nay trời mưa rồi】
Cô nhận ra đây là nét chữ của Vân An - người cô đã yêu bảy năm. Hai người từng có một mối tình mãnh liệt nồng cháy, nhưng sau đó Vân An lại vứt bỏ cô rồi bặt vô âm tín.
Tần Tranh oán giận xé nát bức thư ấy, rồi lại dán lại từng chút một. Cô nghĩ, dẫu muốn xé thì cũng phải đợi đến khi Vân An xuất hiện, xé ngay trước mặt nàng.
Cô đợi, đợi mãi, nhưng không đợi được Vân An, thay vào đó lại đợi được chín mươi tám bức thư khác của Vân An.
Hóa ra, bức thư ấy không phải thư tình, mà là thư tuyệt mệnh.
【Tiểu kịch trường sau khi kết hôn】
Tần Tranh thích ăn dâu tây. Cô nghĩ, do hồi nhỏ không mấy khi được ăn, nên cô cứ nhớ mãi không quên, dẫn đến việc lớn rồi có ăn thế nào cũng không thấy đủ. Vân An biết chuyện liền trồng nửa sân nhà toàn là dâu. Mỗi lần tan làm về, Tần Tranh luôn thích ở trong sân vặt dâu ăn.
Một hôm nọ, Vân An tan làm về, thấy Tần Tranh đang nằm sấp trên sô pha, mắt nhìn chằm chằm ngoài sân.
Nàng bước tới: "Hôm nay không hái dâu ăn à?"
Tần Tranh nói: "Ăn hết rồi."
Vân An quay đầu nhìn ra sân, những quả dâu tây hơi chín đỏ quả nhiên đã bị ăn sạch. Thấy Tần Tranh không vui, nàng kéo tay cô về phòng.
Tần Tranh không hiểu: "Làm gì vậy?"
Vân An ôm cô: "Trồng dâu tây." [1]
[1] Trồng dâu tây: cụm từ lóng trong tiếng Trung, ám chỉ việc tạo hickey.
Hôm sau.
Tần Tranh bò ra khỏi phòng uống ngụm nước, thoáng nhìn thấy những vết đỏ lấm tấm trên người mình.
Cô cắn môi.
Sao Vân An còn thích ăn dâu tây hơn cả cô thế này!
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 151: Cứng họng
- Chương 152: Nhói đau
- Chương 153: Người nhà
- Chương 154: Rất lạnh
- Chương 155: Chết rồi
- Chương 156: Sủi cảo
- Chương 157: Lời nói dối
- Chương 158: Tâm Nguyện
- Chương 159: Sớm ngày
- Chương 160: Có chút
- Chương 161: Nhớ cậu ấy
- Chương 162: Yếu ớt
- Chương 163: Hoa gạo
- Chương 164: Phía sau
- Chương 165: Sức trâu
- Chương 166: Rất mềm
- Chương 167: Để mình đi
- Chương 168: Phòng riêng
- Chương 169: Chắc là
- Chương 170: Ngổn ngang
- Chương 171: Thói quen
- Chương 172: Một người
- Chương 173: Tận trời mây
- Chương 174: Ngọt quá
- Chương 175: Cảm cúm
- Chương 176: Chuông gió
- Chương 177: Cơ hội
- Chương 178: Thật trùng hợp
- Chương 179: Đau quá
- Chương 180: Hóa đá
- Chương 181: Bế
- Chương 182: Nanh vuốt
- Chương 183: Khốn nạn
- Chương 184: Cánh hoa
- Chương 185: Liếm rồi
- Chương 186: Cảm giác tay
- Chương 187: Không hay đâu
- Chương 188: Kéo lại
- Chương 189: Cử động
- Chương 190: Nói dối
- Chương 191: Kết thúc (H)
- Chương 192: Nghỉ ngơi
- Chương 193: Bàn về cậu
- Chương 194: Nóng rát
- Chương 195: Đáng yêu
- Chương 196: Vào
- Chương 197: Đừng
- Chương 198: Tắm rửa
- Chương 199: Muốn chơi
- Chương 200: Thua rồi