THÔNG TIN TRUYỆN
Sương Mù Rực Rỡ - Trần Nhược Chu
Gương vỡ lại lành + Truy thê hỏa táng trường + Song khiết + Cao Lĩnh Chi Hoa + Nổi điên cầu ái
Nghê Vụ đưa con gái đến bệnh viện để khám. Bác sĩ điều trị lại chính là Bùi Hoài Duật, người bạn trai cũ đã xa cách nhiều năm.
Bảy năm chia xa, cô đã sớm thay tên đổi họ, và cũng đã giảm cân rất nhiều từ một cô gái mập mạp. Anh không hề nhận ra cô, càng sẽ không biết rằng cô đã âm thầm sinh cho anh một cô con gái.
Con gái cô nắm tay mẹ, hỏi: "Mẹ, sao mẹ lại khóc?"
Nghê Vụ không thể trả lời, chỉ muốn quay người bỏ chạy.
Thời niên thiếu thầm mến, cô đã hái được đóa "cao lĩnh chi hoa" kia.
Đại học S từng rộ lên tin đồn chấn động: Hoa vương Bùi Hoài Duật, trong sáng như trăng, lạnh lùng như tuyết, lại bí mật yêu đương với một cô gái mập mạp. Cô là đối tượng bị mọi người chế giễu, bị chỉ trích.
Giọng nói khàn khàn, lạnh nhạt quen thuộc vang lên: "Chỉ là chơi đùa thôi, tôi sắp ra nước ngoài rồi."
Nghê Vụ đã kết thúc đoạn tình yêu cay đắng đó.
Lần gặp lại Bùi Hoài Duật đã phá vỡ cuộc sống vốn bình lặng của Nghê Vụ. Cô cố gắng vạch rõ ranh giới với anh, nhưng cuối cùng lại ở trên giường cùng anh.
Anh dùng đủ mọi cách: cưỡng bức, lợi dụng, giả bệnh, làm nũng, thậm chí là mặt dày vô sỉ, cưỡng chế đẩy hết tất cả những người theo đuổi bên cạnh cô đi.
"Bùi Hoài Duật, tôi có bạn trai rồi, anh có biết không?"
Trong chiếc Maybach, ngón tay thon dài, rộng lớn của anh siết chặt eo cô gái, rồi anh điên cuồng hôn lên môi cô.
"Vậy tôi làm tình nhân của cô thì sao? Tôi hơn hắn ta về tiền bạc, hơn hắn ta về tuổi trẻ, sẽ cho cô trải nghiệm tốt hơn."
Bảy năm trước, anh bí mật yêu đương với cô, bảy năm sau, anh lại muốn làm tình nhân của cô.
Cô mắng anh bị bệnh, nhưng anh lại nói rằng mình thật sự bị bệnh rồi.
DANH SÁCH CHƯƠNG
- Chương 101: Tối nay, mấy giờ?
- Chương 102: Hẹn hò à
- Chương 103: Trên người anh, có mùi gì lạ thế?
- Chương 104: Tổ tông
- Chương 105: Anh trẻ hơn Trần Thiệu An, kỹ thuật cũng tốt hơn
- Chương 106: Có lẽ, anh bệnh không hề nhẹ
- Chương 107: Năm mới
- Chương 108: Đi tìm cô ấy
- Chương 109: Lốp dự phòng
- Chương 110: Không có yêu đương, chỉ có kết thúc
- Chương 111: Cháu thật sự muốn đi sao
- Chương 112: Xa xa nhìn cô ấy
- Chương 113: Cô ấy không chọn con
- Chương 114: Bền bỉ
- Chương 115: Tra nữ vô tình
- Chương 116: Em ly hôn với anh ta được không (1)
- Chương 117: Em ly hôn với anh ta được không (2)
- Chương 118: Kết cục
- Chương 119: Chỉ là chơi đùa
- Chương 120: Vứt đi
- Chương 121: Anh có thể buông xuống được
- Chương 122: Bác sĩ Bùi, tôi là Lý Vụ, bạn học cấp ba của anh
- Chương 123: Cây bút máy bị rơi vỡ
- Chương 124: Tôi là Trình Thanh Miểu
- Chương 125: Em rất đắc ý đúng không
- Chương 126: Mở miệng đều là lời đâm nhau
- Chương 127: Là một bé trai, đã mất rồi
- Chương 128: Tuế Tuế, là con gái của anh
- Chương 129: Một lời hoang đường khi say lúc trẻ, chính tay hủy hoại một đoạn...
- Chương 130: Anh nhất định phải không từ thủ đoạn như vậy sao?
- Chương 131: Cô ấy đã ly hôn từ lâu rồi
- Chương 132: Hộp tro cốt
- Chương 133: Bùi Hoài Duật, anh ôm con đi
- Chương 134: Đã từng có yêu
- Chương 135: Nhảy xuống biển, không dừng lại
- Chương 136: Ảnh cưới màu xanh
- Chương 137: Chất vấn chính mình năm xưa
- Chương 138: Thời gian ở riêng
- Chương 139: Cuối cùng, có thể ôm em một cái không
- Chương 140: Học được cách tôn trọng, yêu cô ấy, tiếc là đã quá muộn.
- Chương 141: Khởi đầu mới
- Chương 142: Viên đạn xuyên qua lồng ngực
- Chương 143: Lại trùng phùng
- Chương 144: Xin chào, cô Nghê
- Chương 145: Người theo đuổi cô ấy, quả thật không ít
- Chương 146: ‘Lên đây’
- Chương 147: Không thân với tổng giám đốc Bùi, thân với chó nhà anh ấy
- Chương 148: Tổng giám đốc Bùi ở sát vách (1)
- Chương 149: Tổng giám đốc Bùi ở sát vách (2)
- Chương 150: Cẩu nam nhân thì được