Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 988: Chương 988: Hận tới ngứa răng

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Tiểu đội mười ba à?

Trên mặt Ân Trấn Nhạc đằng đằng sát khí,

- Khẳng định là bọn họ, khu vực của bọn họ vốn ở ngay cạnh chúng ta, đó là đội ngũ lên dẫn dắt? Chắc không phải là đi nhầm, coi khu vực của chúng ta thành khu vực của bọn họ chứ?

- Nhưng vậy cũng không đúng, cho dù bọn họ đi nhầm khu vực, cũng không thể nhanh như vậy, bọn họ khẳng định là chạy đến phía trước, quấy rối cho ta.

- Đội trưởng của tiểu đội mười ba là Lạc Thủy Hương Tuần Sát Sứ Chu Phàm.

Có võ giả nhớ được trả lời.

- Chu Phàm?

Ân Trấn Nhạc có chút ấn tượng với Chu Phàm, hắn nghiêm mặt nói,

- Người này khẳng định là trốn đi rồi, chúng ta cũng đừng lao lực tìm hắn, đi, chúng ta tới tìm Tứ Bình Sứ đại nhân lý luận, hôm nay ta khẳng định bắt Chu Phàm này phải cho ta một công đạo.

Rất nhanh Ân Trấn Nhạc đã dẫn theo tiểu đội mười hai tìm tới đội ngũ của Bình Đông Sứ Cố Ngọc Tuyền ở trước nhất.

- Cố đại nhân, việc này ngươi phải phân xử cho ta, Chu Phàm của tiểu đội mười ba…

Ân Trấn Nhạc căm giận bất bình kể lại hành vi ác liệt của Chu Phàm.

- Ngươi là nói Chu Phàm dẫn theo tiểu đội mười ba quét sạch Yểm Linh ở khu vực của ngươi à, việc này ta biết rồi.

Da mặt Cố Ngọc Tuyền giật giật, hắn không ngờ động tác của Chu Phàm lại nhanh như vậy.

Ân Trấn Nhạc trợn mắt nói:

- Cố đại nhân, ngươi biết à?

Cố Ngọc Tuyền tận lực nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ,

- Kỳ thật là ta đồng ý cho hắn làm như vậy.

Ân Trấn Nhạc vẻ mặt hồ đồ nói:

- Đại nhân, ta không rõ.

- Kỳ thật là như vầy, tiểu đội mười ba đã càn quét xong khu vực của mình, hắn mới dẫn theo tiểu đội của mình…

- Đợi đã.

Ân Trấn Nhạc mở miệng cắt ngang, hắn nói với vẻ không tin:

- Ngươi nói tiểu đội mười ba Chu Phàm dẫn dắt đã càn quét xong khu vực của mình rồi à?

- Đây là ta đã tự mình xác nhận, nếu ngươi không tin, có thể tự mình đi tới khu vực của tiểu đội mười ba kiểm tra một lần.

Cố Ngọc Tuyền cười nói.

Cố đại nhân đã nói như vậy, vậy khẳng định là không sai, căn bản không cần ta phải lại đi kiểm tra một lần…

Ân Trấn Nhạc ngẩn người nghĩ, rất nhanh hắn đã hồi thần từ sự thực này, lớn giọng hô lên:

- Cho dù tiểu đội mười ba của Chu Phàm đã càn quét xong khu vực của mình, bọn họ cũng không thể tới khu vực của chúng ta giết Yểm Linh, đây là vượt quyền…

Ân Trấn Nhạc vừa chỉ trích, vừa nghĩ trong lòng: Chu Phàm là làm thế nào mà nhanh như vậy được? Trời ạ, quét sạch khu vực của mình thì không nói, còn quét cả một nửa khu vực của ta, nhưng hiện tại không phải lúc tìm tòi nghiên cứu, cứ truy trách trước, bằng không bên ta sẽ rất thiệt thòi.

Cố Ngọc Tuyền có chút bất mãn nói:

- Đó không phải là vượt quyền, là ta đại biểu cho Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti bảo hắn làm như vậy, ngươi nói hắn vượt quyền là có ý gì?

Ân Trấn Nhạc ủy khuất kêu khổ:

- Cho dù là Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti, cũng không thể làm như vậy, hắn quét cả Yểm Linh ở khu vực của chúng ta, thế thì chúng ta ăn không khí à?

Yểm Linh khó giết, nhưng khó giết tới mấy thì cũng là chứng minh chiến công, cũng là công danh lợi lộc, cũng là tài nguyên tu luyện, thứ này để người ta đoạt mất, bảo hắn làm sao mà nuốt trôi được cục tức này?

Cố Ngọc Tuyền hừ lạnh một tiếng nói:

- Ta đã nói vô số lần rồi, võ giả của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti phải thân như huynh đệ, phải biết hỗ trợ nhau, Chu Phàm đã làm xong nhiệm vụ của mình, hảo ý giúp tiểu đội mười hai các ngươi, các ngươi thì ngược lại, đến chỉ trích hắn, chỉ trích Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti, thế là thế nào?

Ngươi từng nói võ giả Nghi Loan Ti phải thân như huynh đệ lúc nào?

Ân Trấn Nhạc có lòng muốn hỏi, nhưng lại không dám hỏi, sợ Cố Ngọc Tuyền bảo mình để lời của hắn vào tai này ra tai kia. Hắn nhất thời nghẹn lời, không biết nên đáp lại thế nào.

Ngữ khí của Cố Ngọc Tuyền dịu đi một chút:

- Trấn Nhạc à, đây không phải là Chu Phàm cướp công lao của ngươi, nói như vậy sẽ khiến người ta thất vọng đau khổ, biết không? Hắn là giúp ngươi.

Nhưng ta không bảo hắn giúp ta, ta cầu hắn đừng giúp ta… Ân Trấn Nhạc dở khóc dở cười nghĩ.

- Kỳ thật đầu óc của ngươi đừng quá cứng ngắc, khu vực của ngươi không có Yểm Linh, chứng tỏ ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, vào lúc này ngươi hoàn toàn có thể mang theo đội ngũ của mình về phía sau nghỉ ngơi, nếu ngươi không muốn nghỉ ngơi, vậy cũng có thể tới khu vực khác hỗ trợ.

Cố Ngọc Tuyền lại chỉ điểm.

Lúc này Ân Trấn Nhạc mới bừng tỉnh đại ngộ: Sao ta lại ngốc như vậy? Khu vực của mình đã không có, vậy có thể tới khu vực khác mà, Chu Phàm đó cũng có thể tới khu vực khác càn quét, vì sao mình lại không thể?

Ân Trấn Nhạc lĩnh ngộ rồi, hắn không lý luận với Cố Ngọc Tuyền về việc này nữa, dẫn theo tiểu đội mười hai vội vã bỏ đi, nếu không nghĩ cách giết Yểm Linh để kiếm lại, vậy sẽ thiệt to.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...