Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 987: Chương 987: Giành giật từng giây

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Sỉ nhục, sỉ nhục, nhiều người như vậy mà ngay cả công tác dọn dẹp chiến trường cũng không làm tốt.

Các võ giả của tiểu đội mười ba bận rộn như lửa cháy đến nơi, tiểu đội mười ba chia làm hai tiểu tổ, hiệu suất lập tức lại đề thăng một đoạn.

Chu Phàm đơn độc một mình, bớt đi thời gian chờ tiểu đội mười ba dọn dẹp chiến trường, hiệu suất cũng đang tăng mạnh, Yểm Linh ở khu vực này không ngừng chết đi, số lượng đang cấp tốc giảm bớt.

Sau nửa canh giờ, Chu Phàm cuối cùng cũng loáng thoáng nhìn thấy thân ảnh của võ giả tiểu đội mười hai, hắn xoay người quay đầu chạy vội một lúc, nhìn thấy các võ giả của tiểu đội mười ba đang đuổi theo.

Các võ giả của tiểu đội mười ba đều thở dốc, nửa canh giờ này, bọn họ chính là liều mạng, ngựa không ngừng vó dọn dẹp chiến trường, mười sáu người mới xem như miễn cưỡng bắt kịp tiến độ của Chu Phàm.

- Không tồi, phía trước vẫn còn một số, người của tiểu đội mười hai cũng đang ở cách đó không xa, có thể nhặt được bao nhiêu thì nhặt bấy nhiêu, đừng nổi xung đột với bọn họ, ta tới khu vực tiểu đội mười một phụ trách trước, lần này ta vẫn càn quét từ đuôi tới đầu, các ngươi từ phần đuôi của khu mười hai đi vòng đuổi theo là được rồi.

Chu Phàm khen mười sáu người một câu rồi phiêu nhiên tiến tới khu vực tiểu đội mười một phụ trách.

Các võ giả của tiểu đội mười ba hơi sửng sốt, sau đó ngay cả nói cũng chẳng buồn nói, chạy lên phía trước dọn dẹp chiến trường.

Trên mặt bọn họ lộ ra vẻ ngỡ ngàng, bọn họ không ngờ chỉ là dọn dẹp chiến trường cũng có thể mệt như vậy.

Thể lực của Chu đại nhân không khỏi quá tốt rồi, hắn không biết mệt sao…

Các võ giả của tiểu đội mười ba có chút sụp đổ nghĩ.

Chu đại nhân không nói mệt, bọn họ sao dám nói mệt?

Nhưng may mà đây là một chuyện tuy mệt nhưng rất sướng, nhìn chứng minh chiến công và chiến lợi phẩm tích lũy được, mệt một chút có là gì?

Bọn họ cắn răng chống đỡ, các võ giả của tiểu đội mười ba dọn dẹp chiến trường một lúc, nghe tiếng chiến đấu từ phía trước truyền đến, bọn họ biết tiểu đội mười hai đã ở phía trước, dựa theo Chu đại nhân nói, từ bỏ khu vực này, chạy tới phần đuôi khu vực của tiểu đội mười hai.

Kỳ thật cho dù Chu đại nhân không dặn dò, bọn họ ngay cả quét dọn chiến trường cũng quét dọn không xong, nào có tâm tư nổi xung đột gì với võ giả của tiểu đội mười hai?

- Các ngươi nói phát hiện thân ảnh của võ giả Nghi Loan Ti ở phía trước á?

Đội trưởng tiểu đội mười hai Cửu Đạt Lý Bình Tây Sứ Ân Trấn Nhạc có chút kinh ngạc nói.

Trước người hắn là hai Thám Quyệt Viên của Nghi Loan Ti phụ trách thăm dò phía trước.

Một người trong hai người này nói:

- Xác nhận là võ giả của phủ ti, có điều bọn họ không tới, chỉ ở xa xa nhìn một cái rồi tiến về phía trước, chúng ta muốn đuổi theo cũng không kịp.

- Chắc là tiểu đội của Tứ Bình Sứ đại nhân tới trợ giúp.

Ân Trấn Nhạc không chút để ý phất phất tay,

- Chúng ta tiếp tục.

Chỉ là Ân Trấn Nhạc dẫn theo võ giả của tiểu đội mười hai chạy vội về phía trước một lúc, thì vẻ mặt ngây ngốc đứng dậy.

Bởi vì thi thể lưu lại trên mặt đất đều bị chém đi chứng minh chiến công cùng với tài liệu bị nhặt đi rồi, điều này đang đại biểu cho phía trước rất có thể đã bị người ta càn quét.

- Đây là đội ngũ vừa rồi đi ngang qua thuận tay làm.

Ân Trấn Nhạc cười gượng một tiếng nói:

- Không sao, nói chung chúng ta cũng không giết được hết Yểm Linh, chúng ta lại tiếp tục tiến về phía trước một chút, khẳng định sẽ có.

Thế là Ân Trấn Nhạc dẫn theo tiểu đội mười hai lại đẩy nhanh tốc độ, nhưng bọn họ một đường chạy vội, không nhìn thấy bất kỳ một con Yểm Linh nào, chỉ nhìn thấy tàn thi đã bị càn quét.

- Ta không tin, nhanh lên một chút.

Ân Trấn Nhạc quát lớn.

Dưới tình huống không có Yểm Linh phải đối phó, bọn họ rất nhanh đã một đường chạy thẳng tới cuối khu vực hôm nay phụ trách, Ân Trấn Nhạc có chút trợn tròn mắt, đúng là một Yểm Linh cũng không có, lần này hắn không tin cũng phải tin.

- Đại nhân, không thể đi tiếp nữa.

Một võ giả vẻ mặt đau khổ nói.

- Nhiều lời.

Ân Trấn Nhạc thẹn quá hóa giận lườm tên võ giả đó một cái,

- Là ai? Rốt cuộc là ai trêu đùa lão Ân ta.

- Muốn giết Yểm Linh, ở khu vực của bản thân hắn không phải cũng có à? Vì sao muốn tới khu vực ta phụ trách?

Ân Trấn Nhạc lại sầm mặt gọi hai Thám Quyệt Viên đó tới:

- Các ngươi nhớ lại đi, trong các võ giả đã thấy có người ngươi biết không? Đội ngũ này khẳng định không phải đội ngũ của Tứ Bình Sứ đại nhân.

Tứ Bình Sứ đại nhân sẽ không làm loại chuyện nhàm chán như vậy.

Hai Thám Quyệt Viên nghiêm túc nhớ lại, một người trong bọn họ do dự nói:

- Hình như là võ giả của tiểu đội mười ba.

Hôm nay khi ra khỏi doanh địa, tiểu đội mười hai ở ngay cạnh tiểu đội mười ba, cho nên bọn họ vẫn có chút ấn tượng đối với võ giả của tiểu đội mười ba.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...