Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 986: Chương 986: Thân như huynh đệ (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm ặc một tiếng, trên mặt hắn lộ ra vẻ bất đắc dĩ nói:

- Đại nhân, chúng ta không có biện pháp gì hay cả, vẫn chọn dùng tiếp cận bác đấu, chỉ có điều tiểu đội mười ba mỗi lần phát hiện Yểm Linh, thuộc hạ đều xông lên trước nhất, làm gương cho tiểu đội, đề cao sĩ khí, mới có hiệu suất như vậy.

- Nếu đại nhân không tin, có thể hỏi các võ giả của tiểu đội mười ba một chút là biết.

Cố Ngọc Tuyền hơi ngẩn ra, hắn nhìn về phía một võ giả bên cạnh Chu Phàm, nói:

- Có chuyện này không?

Trên mặt võ giả đó lộ ra vẻ cổ quái, có điều hắn vẫn nhanh chóng nói:

- Những gì Chu đại nhân nói câu nào cũng có lý, không có nửa câu hư ngôn.

Chu đại nhân không nói sai, hắn đúng là xông lên phía trước, đề chấn sĩ khí, nhưng đề chấn sĩ khí cũng vô dụng, bản thân hắn một mình đã có thể chém chết tất cả Yểm Linh rồi, không liên quan gì tới chúng ta…

Võ giả đó thầm nghĩ trong lòng.

Cố Ngọc Tuyền ho khẽ một tiếng, hắn nhìn Chu Phàm khen:

- Người làm tướng chính là phải như vậy, không ngờ Chu tuần sát tuổi tác không lớn, nhưng có thể làm được đến loại trình độ này, chẳng trách lại có hiệu suất như vậy…

- Đại nhân, tiểu đội mười ba đã hoàn thành Yểm Linh trong khu vực phụ trách, thuộc hạ muốn dẫn tiểu đội mười ba đi giúp tiểu đội khác, xin đại nhân cho phép.

Chu Phàm đề nghị, đây là nguyên nhân chân chính hắn tới tìm Cố Ngọc Tuyền.

- Cái này…

Cố Ngọc Tuyền ngây ra một thoáng, hắn không ngờ Chu Phàm lại nói như vậy, không nhịn được khuyên nhủ:

- Chu tuần sát không cần chăm chỉ như vậy, các ngươi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ, có thể nghỉ ngơi…

- Đại nhân từng nói, võ giả của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti thân như huynh đệ, hỗ trợ lẫn nhau, sao lại có đạo lý để huynh đệ chiến đấu hăng hái ở tuyến đầu, tiểu đội mười ba lại ở phía sau hưởng phúc? Thuộc hạ không làm được loại chuyện này.

Vẻ mặt Chu Phàm chính khí lẫm liệt nói.

Khóe miệng Cố Ngọc Tuyền giật giật, trong lòng hắn cấp tốc nhớ ngươi: Ta có từng nói võ giả của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti thân như huynh đệ nói sao? Ta không nói… Đừng nói bừa.

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng Cố Ngọc Tuyền vẫn cười ha ha nói:

- Hiếm có người nhớ rõ như Chu tuần sát, ta từng nói võ giả của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti thân như huynh đệ, để các huynh đệ của tiểu đội mười ba trở về nghỉ ngơi quả thật không ổn, vậy cứ dựa theo lời nói của Chu tuần sát, phủ ti cho phép tiểu đội mười ba sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì làm việc cơ động, giúp tất cả tiểu đội chưa hoàn thành nhiệm vụ thanh trừ Yểm Linh.

Chu Phàm mừng rỡ, hắn chính là chờ những lời này, sau khi nói một tiếng cảm tạ với Cố Ngọc Tuyền, liền dẫn theo tiểu đội mười ba mau chóng rời đi.

Cố Ngọc Tuyền nhìn tiểu đội mười ba biến mất trong tầm nhìn của hắn, hắn lại vuốt râu, thầm đánh giá về Chu Phàm:

- Trẻ tuổi thật tốt, máu nóng, tràn ngập kích, cho dù trong lòng chắc là tồn tại một bộ phận ý đồ kiếm được chiến công, nhưng muốn hỗ trợ cũng là chân tâm thực ý.

Chu Phàm suất lĩnh võ giả của tiểu đội mười ba một đường chạy vội, rất nhanh đã tiến vào phụ trách tiểu đội mười hai phụ trách.

- Đại nhân, chúng ta có hội hợp với tiểu đội mười hai trước không, sau đó thì cùng thanh trừ Yểm Linh?

Có võ giả mở miệng hỏi.

Hội hợp?

Đầu óc bị ngu mới làm như vậy, hội hợp với tiểu đội mười hai, bọn họ khẳng định sẽ không nghe lời ta như tiểu đội mười ba, trơ mặt nhìn ta giết Yểm Linh, đã như vậy thì hội hợp cũng có ý nghĩa gì. Trong lòng Chu Phàm nghĩ rất nhanh, lắc đầu nói:

- Đừng hội hợp với bọn họ, hiện tại chúng ta cách đoạn đuôi khu vực xác định hôm nay gần đây, chúng ta từ đoạn đuôi giết về phương hướng phía trước.

- Chờ nhìn thấy bọn họ, đại biểu khu vực này đã được càn quét sạch sẽ, như vậy chúng ta sẽ tiến đến khu vực tiếp theo.

Các võ giả của tiểu đội mười ba nghe mà vẻ mặt ngỡ ngàng, Chu đại nhân hiện tại đã cân nhắc đến hỗ trợ khu vực tiếp theo, nghĩ thế này cũng quá xa rồi…

Chu Phàm dẫn theo võ giả của tiểu đội mười ba tiến thẳng tới cuối khu vực mà tiểu đội mười hai hôm nay phụ trách, sau đó thì từ đoạn cuối bắt đầu càn quét về.

Sau khi giết mười mấy Yểm Linh, Chu Phàm quay đầu nhìn về phía thành viên của tiểu đội mười ba, hắn có chút vội vàng hấp tấp nói:

- Các ngươi dọn dẹp chiến trường quá chậm, ở phía sau ta chắc không có nguy hiểm, ta sẽ không chờ các ngươi, thực sự có chuyện gì không ứng phó được thì phát tín hiệu cho ta.

Chu Phàm thi triển thân pháp cấp ảo ảnh chạy về phía trước.

- Đại nhân…

Các võ giả của tiểu đội mười ba trợn mắt há hốc mồm nhìn ảo ảnh đã sắp biến mất trong tầm nhìn của bọn họ.

- Mẹ kiếp, mau lên, đừng lề mề nữa, chúng ta phải đuổi kịp bước chân của đại nhân.

- Tách ra, phân tán, chia ra một bộ phận người đi trước dọn dẹp, người phía sau đuổi theo.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...