Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 985: Chương 985: Thân như huynh đệ
Tiếp theo nên làm gì?
- Đại nhân, chúng ta lại trở về càn quét một lần, xem có Yểm Linh lưu lại không, rồi sau đó có thể báo cáo với bọn Cố đại nhân.
Một võ giả đi lên nói.
Nói là nói như vậy, nhưng hắn không cho rằng còn có thể có phát hiện gì, thật sự có Yểm Linh không hiện thân, vậy số lượng cũng chỉ ít ỏi một hai, chắc đều bị Chu đại nhân giết cho sợ vỡ mật rồi, làm sao còn dám ra? Hắn suy đoán, tuy hắn không xác nhận Yểm Linh có thật sự như vậy hay không, nhưng hắn chính là không nhịn được mà nghĩ như vậy.
- Chu đại nhân, đúng là võ giả nhanh nhất ta từng thấy.
Một võ giả khoảng hơn ba mươi tuổi khác cười nói, hắn vừa cười, lại thấy bên trái hắn thiếu một cái răng cửa.
Chu Phàm lạnh lùng liếc võ giả này một cái, trong lòng nghĩ: Cái này gọi là lời hay à? Thế không phải chẳng khác nào nói ta là nam nhân nhanh nhất sao?
Võ giả đó từ trong ánh mắt của Chu Phàm rất nhanh cũng cảm thấy lời nói của mình tồn tại một nghĩa khác, hắn xấu hổ cười trừ một tiếng, vội vàng cúi đầu không dám nhìn thẳng Chu Phàm nữa.
Các võ giả khác ngừng cười, vuốt mông ngựa lại thành vỗ vào đùi, cái này cũng coi như là bản sự!
Chu Phàm thu hồi tầm mắt, không có ý tính toán với võ giả này, hắn tiếp tục suy tư: Cứ như vậy kết thúc chuyện hôm nay mà trở về à? Khó mà làm được, ta vẫn muốn nhiều sâu xám lớn hơn.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, nơi đó chính là khu vực Yểm Linh săn bắn ngày mai, hay là hiện tại bắt đầu càn quét luôn?
Một số võ giả nhạy bén của tiểu đội mười ba cảm giác được phương hướng tầm mắt của Chu Phàm, trong lòng bọn họ đều cả kinh, một võ giả trong đó không nhịn được nhắc nhở:
- Đại nhân, chúng ta không thể tiến về phía trước nữa, bằng không để phủ ti biết, chúng ta sẽ bị phạt đó.
Chu Phàm đương nhiên là hiểu, ba vị Tứ Bình Sứ Cố Ngọc Tuyền trước khi xuất phát đã đề cập mấy lần, chưa có sự đồng ý, không thể tự tác chủ trương lao ra khỏi khu vực được chọn, nếu không bất kể là ai, nghiêm trị không tha.
- Ta biết rồi.
Chu Phàm thu hồi chút tiểu tâm tư này, hắn biết cho dù hắn muốn tiếp tục đi tới, võ giả của tiểu đội mười ba cũng sẽ không đồng ý.
- Chúng ta trở về đi, xem có thể phát hiện bóng dáng của Yểm Linh không, các ngươi cũng đừng đi theo ta nữa, tận lực tản ra, nếu phát hiện vị trí của tiểu đội ba vị Tứ Bình Sứ đại nhân, mau chóng cho ta biết, ta có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ba vị đại nhân.
Chu Phàm lại nói.
Mọi người đồng ý, bọn họ không khỏi thở phào, đồng thời cũng mừng thầm trong lòng, chuyện hôm nay xem như là kết thúc rồi.
Chu đại nhân đúng là quan tốt hiếm thấy thế gian, không chỉ nguyện ý nghe ý kiến của thuộc hạ, hơn nữa đi theo hắn cũng không cần làm gì, chỉ ở bên cạnh nhìn là có thể được nhận nhiều chiến công như vậy, thượng quan như vậy có thể nói là độc nhất vô nhị.
Các võ giả của tiểu đội mười ba rất nhanh đều tản ra, bắt đầu càn quét Yểm Linh có thể di lưu.
Làm như vậy chỉ là vô dụng công mà thôi, bọn họ đi nửa canh giờ, lại một Yểm Linh cũng không phát hiện.
Chu Phàm thở dài, dẫu sao nơi này cũng là khu vực bên rìa, số lượng Yểm Linh vẫn quá ít.
Rất nhanh có võ giả đến báo cáo, nói phát hiện vị trí của tiểu đội Bình Đông Sứ Cố Ngọc Tuyền Cố đại nhân.
Trong lòng Chu Phàm mừng rỡ, phát ra đạn tín hiệu chuyên dụng của tiểu đội mười ba, khiến tất cả võ giả tụ tập lại, bảo võ giả đó mau mau dẫn hắn đi gặp Cố đại nhân.
Khi Cố Ngọc Tuyền nhìn thấy Chu Phàm, hắn có chút ngây đơ, bởi vì theo lẽ thường mà nói, hắn không thể ở loại địa phương này, vào lúc này nhìn thấy Chu Phàm.
Đại bộ đội vẫn đang ở vị trí phía sau.
Sở dĩ Cố Ngọc Tuyền dẫn theo một đội võ giả đi đến phía trước, là để chiếu ứng tiểu đội đi đầu, hắn một mực cho rằng tiểu đội mình dẫn dắt chắc là ở trước nhất tất cả đội ngũ, không ngờ tiểu đội mười ba của Chu Phàm lại tới trước nhanh hơn hắn.
- Cố đại nhân.
Ở trước mặt nhiều người như vậy, Chu Phàm vẫn gọi vị Cố lão ca này là đại nhân, hắn chắp tay,
- Tiểu đội mười ba đã càn quét xong khu vực mình phụ trách.
Cố Ngọc Tuyền đang định vuốt râu nghe thấy những lời này, tay run lên giật đứt mấy sợi râu.
Cố Ngọc Tuyền ồ một tiếng, hắn nhìn giữa ngón cái và ngón trỏ tay phải của mình cầm mấy sợi râu xám mà có chút đau lòng, nhưng hắn vẫn nhìn Chu Phàm nói:
- Chu tuần sát, ta không nghe sai chứ? Ngươi nói ngươi đã càn quét xong Yểm Linh ở khu vực mình phụ trách rồi à?
Dựa theo tiến trình trước mắt, hắn vốn dự đoán tiểu đội nhanh nhất cũng phải hơn hai canh giờ, cũng chính là gần lúc mặt trời lặn mới có thể hoàn thành nhiệm vụ hôm nay, kết quả Chu Phàm đã vô thanh vô tức tới nói với hắn, tiểu đội mười ba đã hoàn thành càn quét, sao có thể không khiến hắn sợ hãi?
Hắn cảm thấy mấy sợi râu đó của mình chết hơi oan.
- Cố đại nhân, ngươi không nghe sai.
Chu Phàm thản nhiên nói, đồng thời vẫy vẫy tay với võ giả của tiểu đội ở phía sau.
Rất nhanh có ba võ giả xách sáu cái túi phồng to đi tới, bọn họ cởi túi, mở ra, bên trong toàn là vật chứng chiến công tiểu đội mười ba thu thập được.
Cố Ngọc Tuyền hít một hơi lạnh, hắn đi tới nhìn các loại vật chứng máu chảy đầm đìa đó, trước đó không lâu, hắn còn từng thấy vật chứng chiến công tiểu đội khác thu thập, nhưng phần lớn đều chỉ có một túi hoặc hai túi, hiện tại tiểu đội mười ba của Chu Phàm có sáu túi, dựa theo số lượng Yểm Linh của khu vực này cho thấy.
Thứ trong sáu túi này chính là chứng cứ rõ ràng tiểu đội mười ba đã hoàn thành càn quét Yểm Linh.
Nghi Loan Ti ở phương diện nào đó giới luật rất là nghiêm khắc, giả lĩnh chiến công, đó chính là tội lớn, hơn nữa loại chuyện này kiểm tra một chút là có thể kiểm chứng.
Mười bảy người của tiểu đội mười ba, Chu Phàm và bọn họ là vừa quen biết, Cố Ngọc Tuyền không tin Chu Phàm dám mang theo nhiều võ giả xa lạ như vậy làm ra loại chuyện ngu xuẩn giả nhận chiến công này.
Cố Ngọc Tuyền có chút không thể tin được, lại không thể không tin, xem ra tiểu đội mười ba mà Chu Phàm dẫn dắt đúng là đã hoàn thành càn quét.
Thân là Tứ Bình Sứ của Lạc Thủy Hương, mặt dù trong lòng có kinh ngạc tới mấy, Cố Ngọc Tuyền cũng không thể thể hiện ra, hắn hơi nhìn sáu túi vật chứng, kịp gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười cứng ngắc, khen:
- Làm không tồi.
- Cám ơn đại nhân đã khen.
Chu Phàm rụt rè nói lời cảm tạ.
- Chu tuần sát sao có thể làm được nhanh như vậy? Ngươi nói cho ta biết, xem có thể để tiểu đội khác tham khảo một chút không?
Cố Ngọc Tuyền lại vẻ mặt cao hứng hỏi.
Đối phó những Yểm Linh này, biện pháp an toàn nhất chính là đứng ở ngoài mười trượng, vị trí Yểm Linh không thể chạm đến, dùng thủ đoạn viễn trình như phù tiễn để công kích chúng.
Nhưng loại biện pháp này lại không thực tế, bởi vì thủ đoạn viễn trình có thể giết chết Yểm Linh, quá tiêu hao phù lục, giá vốn quá lớn, giết một hai con thì không có vấn đề, nếu gặp phải Yểm Linh đều làm như vậy, Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti không thể thừa nhận được tiêu hao đó.
Bởi vì Yểm Linh sẽ không ngốc nghếch đứng yên tại chỗ cho võ giả công kích, nó sẽ không ngừng né tránh.
Bất kể là dạng Yểm Linh gì, tốc độ đều không chậm, thế là, thủ đoạn viễn trình an toàn nhất vừa tiêu hao giá vốn lại quá chậm, võ giả của Nghi Loan Ti không cần nghĩ cũng biết sẽ từ bỏ cách làm này.
Cách làm giá rẻ hiệu suất cao nhất là tiếp cận bác đấu, nhưng cũng không thể không gánh chịu phiêu lưu bị thương, để giảm bớt phiêu lưu bị thương, các võ giả của tiểu đội trên phối hợp cũng không thể quá vội vàng.
Cố Ngọc Tuyền cho rằng tiểu đội của Chu Phàm thăm dò ra phương pháp hiệu suất cao mới, nếu đúng là như vậy, thời gian Lạc Thủy Hương thanh trừ Yểm Linh của Dương Địch Lý sẽ nhanh hơn rất nhiều.
Cho nên Cố Ngọc Tuyền mới cao hứng như vậy, hắn lại nói:
- Ngươi không cần lo lắng nói ra sẽ để người khác cướp công lao của tiểu đội ngươi, ta cam đoan với ngươi, chỉ cần phương pháp này thực sự hữu hiệu, đề cao hiệu suất, ngươi và tiểu đội mười ba đều có thể được tưởng thưởng cao hơn.