Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 983: Chương 983: Võ giả nhanh nhất

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Nhưng tốc độ quét dọn chiến trường của các ngươi phải nhanh, hiểu chưa?

Chu Phàm nói xong, lại chạy về phía trước.

Các võ giả của tiểu đội mười ba vội vàng đuổi theo.

Chờ khi bọn họ tới nơi, Chu Phàm lại đã tiến vào trong phạm vi của một thú thi, bọn họ chưa thấy rõ, Chu Phàm đã kích sát Yểm Linh thú thi đó rồi.

Các võ giả vội vàng phân ra một người đi chém quân công xuống, giống như loại thú thi này, bọn họ sẽ chém đầu dã thú, mới có thể chứng minh chiến công.

Con nào không còn đầu, vậy cũng đành chịu, về phần Yểm Linh hủy diệt thi xác, đó chính là giết cũng không thể chứng minh.

Nhưng may mà, tiểu đội nào cũng có gặp phải Yểm Linh không có thi xác, đối với tất cả tiểu đội mà nói vẫn rất công bằng.

Nghi Loan Ti cũng sẽ căn cứ vào tình huống, nếu Yểm Linh hủy diệt thi thể quá nhiều, bọn họ sẽ tương ứng đề cao tỉ lệ tưởng thưởng của chiến công có thể chứng minh để bù đắp cho các võ giả.

Chu Phàm hơi dừng lại một chút, xác nhận các võ giả đã chém đầu dã thú, hắn lại tiếp tục chạy về phía trước.

Sau nửa canh giờ, tiểu đội mười ba một mực chạy chậm sau lưng Chu Phàm, biểu cảm trên mặt bọn họ đã chết lặng, nhưng tim lại đang không ngừng co thắt, chấn động mà Chu Phàm mang tới cho họ thật sự quá lớn.

Đầu tiên là tốc độ của Chu đại nhân quá nhanh, nhanh đến khiến bọn họ cảm thấy đau mắt, thường thường khi phát hiện Yểm Linh, bất kể là ba bốn thậm chí là mười con.

Bất kể là yếu hay là mạnh, chiến đấu chưa từng vượt quá thời gian năm hơi thở.

Bọn họ chỉ cảm thấy một trận hoa mắt, khi thân ảnh của Chu đại nhân từ mơ hồ biến thành rõ ràng, chiến đấu đã kết thúc rồi.

Nhanh, thật sự quá nhanh!

Mạnh, thật sự quá mạnh!

Dẫn tới biểu cảm khiếp sợ trên mặt võ giả của tiểu đội mười ba lúc ban đầu đến về sau đã biến thành chết lặng, đó là bởi vì bọn họ thực sự không biết phải có loại biểu cảm nào mới đúng, nhưng dáng người kết thúc chiến đấu cấp tốc đó của Chu Phàm vẫn liên tục trùng kích tâm linh của bọn họ.

Thậm chí khiến bọn họ cảm thấy trong lòng có chút hổ thẹn không chỉ vì bọn họ chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn, mà là bọn họ cảm thấy động tác quét dọn chiến trường, chém xuống chiến công của mình dường như đã kéo chậm thời gian Chu đại nhân bắt đầu trận liệp sát Yểm Linh tiếp theo.

Thật sự khiến bọn họ cảm thấy hổ thẹn không thôi.

Vì các võ giả của tiểu đội mười ba này mỗi lần đều không thể đẩy nhanh tốc độ quét dọn chiến trường.

Bọn họ thậm chí không nhịn được mà suy đoán ở trong lòng: Chu đại nhân không cho chúng ta xuất thủ, có lẽ là ghét bỏ chúng ta quá chậm, sợ chúng ta trì hoãn tích lũy chiến công.

Càng là như vậy, bọn họ cảm thấy càng hổ thẹn, công tác quét dọn chiến trường cũng biến thành càng tích cực càng chăm chỉ hơn.

Dẫu sao cơ hội an toàn thoải mái, lại có thể cấp tốc tích lũy chiến công như vậy biết chạy đi đâu mà tìm?

Thấy các võ giả của tiểu đội mười ba tay chân biến thành càng lúc càng lanh lợi, Chu Phàm cũng gật đầu hài lòng.

Đối với hắn mà nói, chiến công của tiểu đội vốn chính là dựa theo tỉ lệ mà lĩnh, hắn có thể có được tỉ lệ khá lớn, giết càng nhiều thì có thể có được tất nhiên lại càng nhiều, đương nhiên quan trọng nhất là có thể đạt được sâu xám lớn, so sánh với sâu xám lớn, để những võ giả này không làm mà hưởng một số công lao cũng không tính là gì.

Chu Phàm thấy các võ giả đã quét dọn xong chiến trường, hắn nhìn lướt qua xung quanh, chạy tới một rừng cây nhỏ, loại rừng cây nhỏ, nham thạch này, Yểm Linh trốn mới nhiều.

Đoạn thời gian Chu Phàm thanh trừ Yểm Linh, cách đó không xa thỉnh thoảng sẽ có tiểu đội phát ra tín hiệu cầu viện.

Chu Phàm cũng muốn tới đi hỗ trợ, bởi vì hắn đoán Yểm Linh khẳng định là càng cường đại thì giết chết có thể có được càng nhiều sâu xám hơn, cầu viện chứng tỏ gặp phải Yểm Linh cường đại khó giải quyết, nhưng hắn không thể tới, bởi vì cứu viện không nằm trong phạm vi chức trách của hắn, đây là chức trách của ba vị Tứ Bình Sứ Cố Ngọc Tuyền.

Hắn chỉ có thể cố nén suy nghĩ này ở trong lòng.

Hắn ra hiệu, để võ giả của tiểu đội mười ba ở lại tại chỗ đợi lệnh, một mình hắn lại xông vào trong rừng cây.

Trong rừng cây rất nhanh liền bộc phát ra tiếng vang chiến đấu.

Các võ giả của tiểu đội mười ba không hề hoang mang, hoặc xông vào hỗ trợ, bọn họ sớm đã quen của phong cách của đại nhân tiểu đội mình.

Có lẽ là Yểm Linh trong rừng cây hơi nhiều một chút, lần này mất khoảng hai mươi hơi thở, Chu Phàm mới vẻ mặt thoải mái đi ra.

Hắn đi ra, các võ giả không cần hắn phân phó, cấp tốc xông vào, quét dọn chiến trường.

Trên mặt Chu Phàm mang theo nụ cười, bởi vì trong rừng cây nhỏ này, không chỉ có mười Yểm Linh phổ thông, còn để hắn gặp một Yểm Linh quái quyệt cấp Bạch Lệ, đây là Yểm Linh lợi hại nhất hắn gặp phải hôm nay.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...