Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 982: Chương 982: Quy củ của tiểu đội mười ba

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đương nhiên võ giả tai mắt linh mẫn trong đội đều lờ mờ nghe qua vị Tuần Sát Sứ đại nhân này sớm đã tiến vào Hoán Huyết Đoạn, đồng thời còn trốn thoát dưới ác niệm của Niệm Yểm.

Đối mặt với người như vậy, võ giả trong đội nghĩ một chút, cũng không dám có chút lỗ mãng, trong lòng nghĩ Tuần Sát Sứ đại nhân trẻ tuổi nói làm gì thì bọn họ sẽ làm nấy.

- Yêu cầu của ta đối với các ngươi rất đơn giản.

Thanh âm của Chu Phàm từ phía trước vang lên.

Trong lòng mười sáu vị võ giả trong tiểu đội mười ba thắt lại, thu hồi các loại tâm tư trong lòng, nghiêm túc lắng nghe.

Chu Phàm cũng không quay đầu lại, vẫn dẫn theo tiểu đội mười ba chạy về phía trước, hắn không nhanh không chậm nói:

- Nếu phát hiện Yểm Linh, để ta động thủ, các ngươi ở bên cạnh phụ trợ ta là được, nhớ kỹ, nếu không phải ta ứng đối không nổi, không cho phép các ngươi động thủ với Yểm Linh, việc các ngươi phải làm là cảnh giác xung quanh, biết chưa?

Cái này… Trên mặt tất cả võ giả của tiểu đội mười ba đều lộ ra vẻ bất khả tư nghị.

Ý tứ của lời này không phải là bảo bọn họ ở bên cạnh đứng nhìn à?

Bọn họ thân là võ giả Nghi Loan Ti kinh nghiệm phong phú, từng đi theo không ít thượng quan, thượng quan kém, chỉ sẽ xua bọn họ đi lên liều mạng, thượng quan tốt thì sẽ cùng chiến đấu với bọn họ, nhưng giống như Chu Phàm, bảo bọn họ khoanh tay đứng nhìn, bọn họ đúng là chưa từng thấy.

Đây chắc không phải là chính thoại phản thuyết (nói ngược) chứ? Một đám võ giả không hẹn mà cùng nghĩ.

- Ta hỏi các ngươi nghe hiểu chưa? Các ngươi câm điếc à?

Chu Phàm thấy võ giả trong đội không đáp lại, hắn hừ lạnh một tiếng hỏi lại.

Sắc mặt của tất cả võ giả lập tức trở nên căng thẳng, sau đó lớn tiếng đồng ý, tỏ vẻ đã hiểu.

Bất kể vị Tuần Sát Sứ đại nhân này có chủ ý gì, bọn họ cũng phải đáp ứng đã rồi tính.

Rất nhanh tiểu đội mười ba chưa đi được quá xa, đã nhìn thấy hai cỗ thi thể quái quyệt, thi thể cũng giống như ba thú thi lúc trước, không trọn vẹn, vỡ ra ánh sáng thi hài.

Võ giả của tiểu đội mười ba đều trở nên cảnh giác.

Chu Phàm giơ tay trái lên, nắm tay, ý bảo võ giả của tiểu đội mười ba đứng tại chỗ, một mình hắn rút đao gỉ phóng tới hai cỗ quyệt thi.

Hắn vừa tiến vào trong phạm vi mười trượng của quyệt thi, có quái quyệt màu lam xám từ dưới lòng đất, từ trong không khí hiện ra, chúng công kích tới sinh linh mà trong lòng cực kỳ oán hận trước mắt.

Đao gỉ nhẹ nhàng chém một cái, thân đao mang theo lôi hồ đen xì, lập tức xé nát hai quái quyệt lam xám này thành điểm sáng lam xám.

Chu Phàm cất đao vào vỏ, hắn nhìn hai cỗ quyệt thi trên mặt đất, kỳ thật hắn biết, bùn đất ẩn chứa sinh cơ sẽ ăn mòn thân thể của Yểm Linh, đã định trước là nó không thể ẩn nấp quá lâu, ẩn nấp trong không khí cũng không biết có thể một mực trốn hay không?

Nhưng kỳ thật biện pháp tốt nhất của Yểm Linh là hủy diệt thi thể của mình, sau đó lại nghĩ cách trốn, nhân loại sẽ rất khó phát hiện ra bóng dáng của chúng.

Nhưng chúng không làm như vậy, bởi vì chúng không thể ức chế ác ý đối với sinh linh trong lòng mình, chúng không hủy diệt thi xác của mình, có thể là muốn dùng thi xác để dẫn dụ sinh linh vào bẫy.

Dẫu sao chỉ cần là sinh linh như bọn Chu Phàm một khi tiến vào lĩnh vực mười trượng của chúng, chúng sẽ không nhịn được xuất thủ muốn giết chết sinh linh trước mắt, giữ lại thi xác, sẽ dễ cho chúng dẫn dụ sinh linh đi tới trước mắt chúng.

Có điều những cái này đều là suy đoán mà thôi.

Những Yểm Linh này không có trí tuệ quá cao, chúng phần lớn là dựa theo bản năng để hành động, không biết hủy đi thi thể cũng không phải chuyện kỳ quái gì.

Chu Phàm xoay người bảo hai người chém xuống một bộ phận nhỏ thi thể thể hiện đặc trưng của hai quái quyệt, cất vào trong túi đã chuẩn bị trước.

Bộ phận nhỏ thi thể này là chứng minh cho chiến công của một tiểu đội.

Bọn họ mạo hiểm liệp sát Yểm Linh, về sau cũng sẽ căn cứ vào cống hiến để có được tưởng thưởng.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của một số võ giả trong tiểu đội mười ba biến thành vi diệu, dựa theo cách nói của Tứ Bình Sứ đại nhân lúc trước, chiến công là dựa theo cấp chức của tiểu đội mà phân chia, như đội trưởng của tiểu đội sẽ được chia nhiều nhất, tiếp theo thì tới lượt các võ giả Kim Ấn, Ngân Ấn cấp hương.

Nhưng trong lòng bọn họ lại thì thầm, vị Chu đại nhân này tích cực kiên trì một mình giết địch như vậy, chắc không phải là muốn một mình độc chiếm quân công chứ? Nhưng loại chuyện này Tứ Bình Sứ đại nhân chắc sẽ không cho phép mới đúng.

- Các ngươi yên tâm, chiến công nên chia như thế nào thì cứ chia như thế.

Chu Phàm nhìn ra suy nghĩ trong lòng bọn họ, cười nói,

- Hơn nữa ta bảo đảm, cho dù là một mình ta giết Yểm Linh, cũng tuyệt đối sẽ không trì hoãn tốc độ tích lũy chiến công của tiểu đội.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...