Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 981: Chương 981: Yểm Linh dã thú (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cố Ngọc Tuyền nhìn Hoàng Diệp lão đạo, Hoàng Diệp lão đạo hiểu ý, chân hắn giậm một cái, nhẹ nhàng lướt đi, tiến vào trong phạm vi mười trượng của ba thú thi.

Vẫn không có bất kỳ điều gì dị thường.

Hoàng Diệp lão đạo tới gần thú thi, cho đến khi còn ba trượng, trên cỏ dưới chân hắn bỗng nhiên có một đôi móng vuốt đột ngột thò ra.

Móng vuốt to như tay người, sắc bén mang theo ánh sáng lam xám.

Hoàng Diệp lão đạo trong nháy mắt móng vuốt xuất hiện đã có phát hiện, chỉ hừ lạnh một tiếng, chân khí màu trắng toàn thân bạo phát ra, hai chân hắn đạp một cái, rắc một tiếng, song trảo vỡ vụn, một tầng bùn dâng lên, một sinh vật màu lam xám giống như báo săn từ trong bùn đất chui ra.

Đây là mèo rừng biến dị, đôi chân trước của nó đã vỡ vụn, nhưng nó không để ý, vẫn chân sau giậm một cái, đánh tới Hoàng Diệp lão đạo, há miệng lộ ra răng sắc bén, muốn xé nát thân thể của Hoàng Diệp lão đạo.

Hoàng Diệp lão đạo không bận tâm, chân trái nâng lên đá, chân trái được chân khí bao bọc vô cùng sắc bén, mang theo một trận cước ảnh trắng xoá.

Ầm một tiếng.

Đầu của Yểm Linh Mèo rừng bị một cước đá vỡ, nó hóa thành nhiều điểm quang mang lam xám dần dần tiêu tán.

Chỉ trong nháy mắt, thân thể của con nai và con thỏ đều biến thành dị thường ở hai bên trái phải hắn hiện ra trong không trung, giáp công về phía hắn.

Thân thể của con nai to như trước khi chết, nhưng đôi sừng lại lấp lánh ánh sáng màu đen, nó cúi đầu húc tới, sừng nai bén nhọn phát ra tiếng xé gió xì xì.

Con thỏ thì biến thành to như con hổ, một đôi chân trước của nó giống như tay gấu, chụp tới Hoàng Diệp lão đạo.

Hoàng Diệp lão đạo chỉ có chân khẽ động, nhanh tới tuyệt luân lướt qua giáp công từ hai bên.

Yểm Linh nai và Yểm Linh thỏ ngừng công kích đúng lúc, nhưng thân thể của chúng bởi vì quán tính xông tới mà đâm vào nhau.

Hoàng Diệp lão đạo vốn trượt về phía sau lúc này lại đột nhiên bay về phía trước, hắn vươn hai tay ra vỗ một cái.

Ầm hai tiếng, đầu Yểm Linh nai và Yểm Linh thỏ bị chưởng lực triệt để đánh thành hai điểm sáng màu lam bắn ra.

Yểm Linh nai và Yểm Linh thỏ ầm ầm ngã xuống, hóa thành quang mang lam xám tiêu tán.

Mọi người trầm mặc nhìn, Hoàng Diệp lão đạo không sử dụng năng lực quá thần kỳ, thoải mái giết chết ba Yểm Linh.

Ở trong trận chiến đấu này, khiến bọn họ kinh ngạc không phải thân thủ của Bình Tây Sứ đại nhân, mà là năng lực ẩn nấp của ba Yểm Linh dã thú này, Yểm Linh giống như mèo rừng thì trốn dưới lòng đất lặng lẽ không tiếng động, cái này thì võ giả cũng có thể làm được.

Nhưng Yểm Linh nai và Yểm Linh thỏ đột ngột xuất hiện về sau lại không khỏi quá quỷ dị, chúng giống như có thể giấu kín thân thể của mình trong không khí.

Trước lúc đến, tất cả võ giả đều đã biết được, Yểm Linh từ quái quyệt sau khi chết biến thành, năng lực sẽ có được tăng cường, nhưng không có thay đổi quá lớn, Yểm Linh dã thú và nhân loại dị biến ra sẽ có được năng lực không biết nào đó, từ đó có thể so sánh với Yểm Linh quái quyệt.

Nhưng bọn họ không nghĩ tới những năng lực này lại quỷ dị như vậy.

Hoàng Diệp lão đạo chậm rãi quay về.

Cố Ngọc Tuyền giơ một tay lên lớn tiếng nói:

- Yểm Linh thì các ngươi đã được kiến thức rồi, nhớ kỹ nguyên tắc, không cho phép đi quá xa, các tiểu đội bảo trì cự ly thích hợp với nhau, khi đối mặt với cường địch không chống cự được, phát tín hiệu ra sẽ có người trợ giúp, hiện tại các tiểu đội tách ra liệp sát Yểm Linh.

Tay hắn hạ xuống.

Mười bốn tiểu đội dưới sự dẫn dắt của đội trưởng của mình, thi triển thân pháp tản ra chung quanh, tìm kiếm bóng dáng của Yểm Linh.

Mười bảy tiểu đội, chỉ có mười bốn tiểu đội khai triển tìm kiếm liệp sát Yểm Linh trong khu vực, mà ba vị Tứ Bình Sứ thì đều tự dẫn theo một tiểu đội, phụ trách trợ giúp cơ động các tiểu đội.

Chu Phàm dẫn theo tiểu đội mười ba, chạy tới phía trước, hắn cố ý bước chậm, võ giả của tiểu đội mười ba đi theo bên cạnh Chu Phàm, các võ giả đều không kìm được mà thỉnh thoảng lại hướng tầm mắt lên trên người Chu Phàm.

Bọn họ đã nghe qua tên của Chu Phàm, dù sao cũng là Tuần Sát Sứ duy nhất của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti, rất ít người chưa nghe qua tên của hắn.

Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti không phải không có võ giả Tẩy Tủy Đoạn trở lên, những võ giả này trước khi Nghi Loan Ti Tứ An Sứ cấp lý chưa có chỗ trống hoặc ở nơi không có vị trí địa lý ưu việt, đều sẽ không giống như Chu Phàm lựa chọn làm Tuần Sát Sứ, mà là trở lại Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Phủ nhậm chức.

Bởi vì ở Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Phủ, ở Lạc Thủy Thành, có nhiều tài nguyên hơn, chức vị này Tuần Sát Sứ nguy hiểm mà lợi nhuận thấp, không có võ giả nào nguyện ý đảm nhiệm, trước Chu Phàm, Tuần Sát Sứ một mực để trống.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...