Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 975: Chương 975: Phe phái
Hắn có ngoại hiệu ‘Thoại bất cách dạ’, nhưng có một số việc vẫn có thể giữ bí mật, tiếng lóng có thể kết bạn với cao nhân của Điếu Thần Tông thế này, hắn đương nhiên sẽ không nói với người khác.
- Nếu ngươi nhìn thấy tiền bối của bổn môn thả câu ở bờ sông, ngươi đi lên không cần nhiều lời, chỉ cần hỏi một câu ‘Câu được không?
Chu Phàm suy nghĩ một chút nói.
- Câu được không? Sau đó thì sao?
Cố Ngọc Tuyền lại nói.
- Nếu hắn đúng là tiền bối của bổn môn, sẽ nói một chữ ‘Câu’.
Chu Phàm nói.
- Vậy ta lại nói gì?
Cố Ngọc Tuyền hỏi.
- Ngươi cứ nói ‘Ngươi câu ta cũng câu, ‘cùng nhau câu’ là được.
- Ừm, ta nhớ kỹ rồi, ta vừa nhìn thấy hắn liền hỏi ‘Câu được không?’, hắn sẽ trả lời ‘Câu’, ta sẽ nói ‘Ngươi câu ta cũng câu, cùng nhau câu’, đúng thế không?
- Câu được không?
- Câu.
- Ngươi câu ta cũng câu, cùng nhau câu.
Cố Ngọc Tuyền đọc lại một lần, hắn có chút lo lắng nói:
- Tiếng lóng này liệu có quá đơn giản không?
- Cố lão ca, cái này thì ngươi không hiểu đâu, đại đạo chí giản mà.
Chu Phàm khẽ cười nói,
- Hơn nữa ngươi nhớ kỹ, tiếng lóng này một chữ cũng không thể nhầm, nếu nhầm, vậy sẽ không thành lập, ngươi nghĩ mà xem, nếu là người không biết tiếng lóng, có thể một chữ cũng không nói sai sao?
- Đại đạo chí giản, lời này của Chu lão đệ nói rất hay.
Hai mắt Cố Ngọc Tuyền lại sáng lên.
- Đây là một sư thúc của ta nói, ta chỉ là lấy ra dùng lại mà thôi.
Chu Phàm lắc đầu khiêm tốn nói, hắn thầm nghĩ: Thế đã tính là gì, loại lời nói triết học này ta biết cả sọt, chỉ có điều trước kia nói vài câu muốn dụ dỗ Vụ, sau khi bị Vụ cười nhạo thì ít nói đi mà thôi.
- Điếu Thần Tông quả nhiên lợi hại, hi vọng có duyên được gặp.
Cố Ngọc Tuyền nói tới đây, hắn bỗng nhiên nghĩ tới gì đó, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Chu Phàm.
- Cố lão ca, vì sao ngươi lại nhìn ta như vậy?
Chu Phàm chỉ muốn mau chóng rời khỏi, Cố Ngọc Tuyền này có phải có bệnh không? Sao luôn giật mình thon thót vậy?
- Không phải, vừa rồi Chu lão đệ nói Điếu Thần Tông đời này chỉ có một mình ngươi là đệ tử, vậy Chu lão đệ chẳng phải là thiếu tông chủ của Điếu Thần Tông à?
Cố Ngọc Tuyền nhìn chằm chằm vào Chu Phàm.
Chu Phàm ngẩn ra, hắn nói như vậy, là để bớt đi một số phiền phức, dẫu sao bọn sư phụ sư thúc bá hành tung bí ẩn, nhưng sư huynh đệ không thể hành tung khó tìm chứ?
Hắn không ngờ tư duy của Cố Ngọc Tuyền lại nhảy cóc như vậy.
Vậy có phải thanh minh một chút không?
Chu Phàm nhìn nhìn xung quanh, nói nhỏ:
- Cố lão ca, ngươi đừng nói lung tung, đời này sẽ không vĩnh viễn chỉ có một mình ta là đệ tử, nhưng Cố lão ca có một câu nói đúng, sư tôn ta là Tông chủ của Điếu Thần Tông, ta tạm thời là thiếu tông chủ của Điếu Thần Tông, có điều chỉ là tạm thời mà thôi.
Treo danh hào thiếu tông chủ của Điếu Thần Tông, ít nhất một số người biết chuyện muốn trêu chọc mình, cũng phải suy nghĩ kỹ một chút… Trong lòng Chu Phàm thầm nghĩ.
- Quả nhiên là thiếu tông chủ…
Cố Ngọc Tuyền mỉm cười:
- Chu lão đệ, lão ca ta tin với thiên phú của ngươi, nhất tông chi chủ của Điếu Thần Tông cuối cùng cũng là vật trong lòng bàn tay ngươi.
Nếu ta muốn, hiện tại ta chính là Tông chủ của Điếu Thần Tông… Chu Phàm bất đắc dĩ nghĩ, nhưng lại nhếch miệng làm bộ cao hứng cười khan vài tiếng, liên tục nói:
- Cố lão ca chớ có nói lung tung, Điếu Thần Tông chúng ta coi trọng thanh tĩnh vô vi, ta có thể trở thành nhất tông chi chủ hay không, cũng không bận tâm…
Ngươi cười vui vẻ như vậy làm gì? Khẳng định là muốn… Cố Ngọc Tuyền cười vui, lại tâng bốc câu, hắn tự nhận đã thấy rõ tính cách của Chu Phàm, sau đó lại nói:
- Lão đệ vừa mới thăng nhiệm làm Tuần Sát Sứ, tuần sát chung quanh, cung cấp cung cấp manh mối hữu dụng cho phủ ti.
- Nhất là đúng lúc báo cáo chuyện Niệm Yểm, khiến cho ảnh hưởng của Niệm Yểm không tiếp tục mở rộng, công lao không thể nói là không lớn…
- Đây là việc ta phải làm.
Chu Phàm khiêm tốn nói.
- Đừng nói lão đệ và ta mới gặp mà như đã quen từ lâu, chỉ dựa vào những công lao này, đã đủ cho lão đệ tiến thêm một bước, chờ ta về báo cáo lên trên, thư ngợi khen rất nhanh sẽ gửi xuống…
Hai mắt Cố Ngọc Tuyền híp lại nói.
- Vậy cám ơn Cố lão ca.
Chu Phàm vui vẻ ra mặt nói.
Hai người đàm tiếu một lúc, Chu Phàm tìm được cơ hội thích hợp, mới mở miệng cáo từ.
Chu Phàm thân là Tuần Sát Sứ của Lạc Thủy Hương, sớm đã có người thay hắn an bài xong lều trại cá nhân, hắn theo một võ giả mà Cố Ngọc Tuyền sai, rất nhanh tìm được lều trại của mình, võ giả khách khí cáo từ rời đi.
Chu Phàm đứng trước cửa lều trại, bởi vì trong lều trại có ánh sáng chiếu ra, điều này khiến hắn nhíu mày, có điều hắn không quá do dự, vén lều trại, đi vào.