Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 973: Chương 973: Nếu có cơ hội
Hành động của Cố Ngọc Tuyền khiến Chu Phàm sợ tới mức giật nảy mình, cái tên hắn thuận miệng nói ra này chắc không phải là gặp đúng người quen chứ? Sớm biết thì bịa ra một cái tên khác rồi.
- Cố đại nhân từng nghe qua tên của tổ sư nhà ta à?
Chu Phàm cường hành bảo trì bình tĩnh hỏi.
Cố Ngọc Tuyền lấy lại bình tĩnh, hắn biết mình có chút thất thố, ngồi xuống gật đầu nói:
- Ta từng ở trong một quyển điển tịch thượng cổ từng thấy ghi chép về Long tiền bối.
- Bên trên nói những gì?
Hoàng Diệp lão đạo tò mò hỏi.
- Nói Long tiền bối trừ phong tư vô song, nhan dung có một không hai cổ kim ra thì chẳng ra gì.
Cố Ngọc Tuyền vừa dứt lời, lại vội vàng giải thích với Chu Phàm:
- Chu tuần sát đừng hiểu lầm, không phải ta bôi nhọ Long tiền bối, mà là bản điển tịch đó chính là miêu tả là như vậy, hiện tại ta hiểu rồi, cao nhân sáng tạo Điếu Thần Tông ra như Long tiền bối, sao lại là hạng người có nhan dung vàng ngọc?
- Đây tuyệt đối là tiểu nhân viết sách đó nói xấu Long tiền bối!
Chu Phàm gật đầu tỏ vẻ lý giải, nhưng trong lòng hắn nghĩ: Không, ngươi hiểu lầm rồi, đây tuyệt đối không phải nói xấu, bởi vì vị Long tiền bối đó chính là người như vậy.
- Ta nghĩ tổ sư là sẽ không để ý tới loại việc nhỏ này.
Chu Phàm lại bổ sung một câu, trong lòng hắn thầm than, mình không thể mở miệng chửi bới tổ sư của mình được.
- Sẽ không để ý… Chẳng lẽ… Chẳng lẽ…
Cố Ngọc Tuyền có chút cứng họng.
Hoàng Diệp lão đạo và Tống Tu Vi cũng lộ vẻ cả kinh.
- Sư tôn từng nói, tổ sư còn sống.
Chu Phàm tận lực bảo trì bình tĩnh.
Hắn cũng không nói bừa, loại fan cuồng của Long Xà Chi như Yên Chi đã nói như vậy, chắc không.
Một tổ sư còn sống, có thể duy trì lực chấn nhiếp đủ mạnh, hơn nữa hắn còn để lại đường lui cho mình, là sư tôn nói, ta không xác định thật giả.
Còn sống…
Vậy đã sống bao lâu rồi?
Hoàng Diệp lão đạo và Tống Tu Vi đều giật mình, bọn họ đoán chắc là vài ngàn năm rồi.
Cố Ngọc Tuyền mới là người khiếp sợ nhất, vì chỉ có hắn biết, thứ ghi chép trên bản điển tịch đó đã là vạn năm trước.
Một đại năng sống hơn vạn năm?
Cố Ngọc Tuyền nghĩ thôi cũng cảm thấy chấn động, một tu sĩ sống hơn vạn năm, đó là đại năng cảnh giới chí cao.
Hắn từng nghe qua có tu sĩ tu hành đến cảnh giới cao thâm nào đó, từ đó thọ mệnh gần như là vô hạn.
Nhưng cái này chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Cố Ngọc Tuyền vẫn là lần đầu tiên nghe thấy quả thực có tu sĩ sống lâu như vậy, đó liệu có phải Chu Phàm đang nói dối, dát vàng lên mặt sư môn của hắn không?
Nếu không có câu dùng câu ngộ đạo đó, hắn khẳng định sẽ không chút do dự mà hoài nghi, nhưng hiện tại lại không nhịn được mà hơi tin một chút.
Cao nhân có thể sáng lập một tông môn như vậy, có thể sống lâu như vậy cũng có gì kỳ quái?
Hoàng Diệp lão đạo và Tống Tu Vi lại hoài nghi hơn là tin.
Có điều ba người cũng không phải mao đầu tiểu tử, không trực tiếp nói ra những lời hoài nghi Chu Phàm.
Chu Phàm nhìn sắc mặt của ba người, hắn nghĩ một chút lại bổ sung:
- Đây đều là sư tôn ta nói, ta chỉ từng thấy bức họa của tổ sư, tổ sư sau khi sáng lập Điếu Thần Tông, giống như thần long thấy đầu không thấy đuôi, đừng nói là ta, cho dù là lứa của sư tôn ta cũng chưa từng được thấy tổ sư.
Đó chính là sinh tử không rõ, có điều tồn tại giống như vậy, khẳng định sẽ lưu lại một số khí cụ có thể xác nhận sinh tử của hắn, người của Điếu Thần Tông nói hắn không chết, vậy thật sự có khả năng chưa chết.
Có điều rất có thể là tới một nơi mà bọn họ không biết, chưa chắc đã còn trở về.
Trong lòng ba người Cố Ngọc Tuyền lại hiện lên suy nghĩ tương tự.
Không được, Điếu Thần Tông có thể nói với người khác, nhưng chuyện Long tiền bối thì không thể nói lung tung, bằng không đừng nói Long tiền bối có thể trở về một ngón tay dí chết mình hay không, những cao nhân đó của Điếu Thần Tông khẳng định cũng không tha cho mình… Cố Ngọc Tuyền ‘Thoại bất cách dạ’ thầm hạ quyết tâm không lộ ra cho người ngoài.
Cho dù tổ sư của Điếu Thần Tông đi đâu không rõ, nhưng ba người bọn họ cũng cảm thấy nội tình của Điếu Thần Tông vô cùng thâm hậu, như vậy, bởi vì nguyên nhân của Điếu Thần Tông, những nghi hoặc của bọn họ đối với Chu Phàm cũng có giải thích hợp lý.
Một tông môn cường đại mà cổ xưa như vậy, có nhận biết về Niệm Yểm không thể biết cấp, lưu lại một đạo Hộ Thân Phù bảo hộ môn hạ đệ tử đào thoát khỏi ác niệm mà Niệm Yểm phát ra, đây cũng không phải là chuyện kỳ quái gì.
Ba người Cố Ngọc Tuyền lại vội vàng hỏi mấy vấn đề, kết thúc đề ra nghi vấn đối với Chu Phàm.
Hoàng Diệp lão đạo và Tống Tu Vi còn có việc phải làm, bước nhanh rời khỏi, Chu Phàm cũng theo sát đằng sau.
Chỉ có điều Cố Ngọc Tuyền gọi Chu Phàm lại.