Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 972: Chương 972: Tông môn lánh đời
Mười năm?
Ba người Cố Ngọc Tuyền hơi ngẩn ra, bọn họ cảm thấy có chút không thể tin được.
- Mười năm? Ta không nghe nhầm chứ? Chẳng lẽ sư môn của ngươi ở ngay trong thôn của ngươi à?
Tống Tu Vi nhíu mày hỏi.
- Cái này dính dáng đến một số bí mật của bổn môn, không thể phụng cáo.
Chu Phàm lắc đầu nói.
- Không thể nói thì thôi.
Hoàng Diệp lão đạo cười nói.
Cố Ngọc Tuyền lại thầm nghĩ trong lòng: Nếu Chu Phàm không nói dối, ta cũng nghe qua, có một tông môn lánh đời lợi hại truyền thụ đệ tử, cũng không nhất định cần đệ tử tiến vào sơn môn, mà là ở ngoài vạn dặm dùng đại thần thông khiến đệ tử mộng du tiến vào sơn môn nghe các sư trưởng dạy dỗ.
Có lẽ sư môn của Chu Phàm chính là dùng biện pháp như vậy, nếu không mười năm có chút khó nói thông.
Nếu là như vậy, sự cường đại của sư môn Chu Phàm là vượt xa tưởng tượng của bọn họ.
Hiện tại sớm đã không phải thời đại tông môn, nhưng có một số tông môn truyền thừa từ thượng cổ đến nay, vẫn rất lợi hại, chỉ độc có đứng ngoài trần thế mà thôi.
Nghĩ đến đây, Cố Ngọc Tuyền bình thường rất thích xem sách cổ lịch sử khẽ vuốt râu muối tiêu, hỏi:
- Chu tuần sát, nếu tiện, không biết ngươi có thể nói một chút về lai lịch của tông môn ngươi không?
Chắc hắn sẽ không nói đâu… Hoàng Diệp lão đạo và Tống Tu Vi thầm nghĩ
Chu Phàm lộ ra vẻ suy tư, hắn hơi gật đầu nói:
- Sư tôn cũng không nói không thể nói với người khác, cái không tính là bí mật gì, ba vị đại nhân đã muốn biết, vậy ta nói là được, nhưng hi vọng ba vị đại nhân đừng truyền ra ngoài.
- Chu tuần sát cứ yên tâm, chúng ta cũng không phải hạng người lắm miệng, đây chỉ là nói chuyện phiếm giữa chúng ta, ta cam đoan với ngươi, những lời ngươi nói thậm chí sẽ không được ghi vào trong hồ sơ của Nghi Loan Ti.
Cố Ngọc Tuyền cười ha ha nói.
Hoàng Diệp lão đạo ngoài mặt thì bình tĩnh, nhưng không nhịn được lại thở dài trong lòng: Chu Phàm à Chu Phàm, ngươi sai rồi, Cố Ngọc Tuyền chính là có ngoại hiệu ‘Thoại bất cách dạ’ (miệng không giữ được qua đêm), ngươi nói với hắn, chẳng khác nào tất cả mọi người của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Phủ đều biết.
Kỳ thật Hoàng Diệp lão đạo không biết, Chu Phàm căn bản không để ý bọn họ có truyền ra ngoài hay không, hắn cũng chỉ là thuận miệng nói mà thôi, hắn biết hắn phải tìm một cách nói đáng tin cho chuyện lần này, cũng là làm một căn cứ đáng tin cho thực lực cấp tốc tăng trưởng.
Sắc mặt Chu Phàm nghiêm túc nói:
- Tên của bổn môn là Điếu Thần Tông.
- Không biết là điếu (câu) nào.
Tống Tu Vi hỏi.
- Điếu của điếu ngư (câu của câu cá).
Chu Phàm đáp.
Điếu Thần Tông?
Ba người Cố Ngọc Tuyền nhìn nhau, bọn họ chưa từng nghe qua, có điều bọn họ cũng không quá bất ngờ, dẫu sao đã sớm biết là tông môn lánh đời, chưa từng nghe qua cũng không kỳ quái.
Có điều cái tên này có chút kỳ quái.
- Không biết vì sao lại gọi là Điếu Thần Tông?
Cố Ngọc Tuyền tò mò hỏi.
- Cái này có liên quan tới đạo tu luyện của bổn môn, bổn môn coi trọng không tranh với đời, công pháp tu luyện yêu cầu thanh tĩnh vô vi, khi đạt tới cảnh giới nhất định, yêu cầu đối với ‘Thanh tĩnh vô vi càng cao hơn, cho nên tổ sư tự nghĩ ra phương pháp thả câu tĩnh tâm.
- Sư môn trưởng bối trước nay đều không hỏi thế sự, ở bờ sông tĩnh tọa thả câu mười năm trăm năm, chính là để một ngày dùng câu ngộ đạo…
- Bổn môn vì dùng câu ngộ đạo, cho nên khi thả câu trước nay là móc câu thẳng không mồi thả cách mặt nước vài thước, sư tôn từng mỉm cười nói ‘móc câu thẳng không mồi cách nước ba thước cũng có thiên đạo mắc câu’.
Chu Phàm chậm rãi nói ra lời nói dối mình sớm đã bịa trước.
- Dùng câu ngộ đạo…
Hoàng Diệp lão đạo nghe mà có chút thất thần.
- Móc câu thẳng không mồi cách nước ba thước cũng có thiên đạo mắc câu…
Cố Ngọc Tuyền lẩm bẩm trong lòng,
- Cao, đúng là cao.
Tống Tu Vi không nói gì, nhưng ánh mắt nhìn về phía Chu Phàm có thêm một tia kính sợ.
Thế đạo rối loạn này, còn có người có thể vì cầu đạo mà tĩnh tọa mười năm trăm năm, Điếu Thần Tông này thật sự không đơn giản.
- Cũng không biết vị cao nhân nào sáng lập Điếu Thần Tông?
Cố Ngọc Tuyền than.
Chu Phàm vốn muốn nói không thể phụng cáo, hoặc là nói tổ sư chính là người vô danh, chỉ cảm thấy như vậy độ đáng tin không cao, tâm niệm hắn khẽ động, bỗng nhiên nhớ tới một cái tên, ma xui quỷ khiến thế nào lại nói:
- Tổ sư khai tông của Bổn môn là Long Xà Chi.
Đây là vị tiền bối Yên Chi thường xuyên nhắc tới với hắn, về phần bọn Cố Ngọc Tuyền đã từng nghe qua hay chưa, không liên quan tới hắn.
Long Xà Chi?
Tống Tu Vi và Hoàng Diệp lão đạo cấp tốc nhớ lại những cao nhân tiền bối mình từng nghe qua, nhưng cũng không có bất kỳ ký ức gì.
Cố Ngọc Tuyền lại đột nhiên cả kinh, hắn đứng lên run giọng nói:
- Là Long Xà Chi Long tiền bối.