Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 966: Chương 966: Kết thúc (2)
Hắc long gật đầu, nàng vẫy tay, từng dòng sương mù thổi quét về phía Chu Phàm,
- Đừng chết, ngươi còn nợ ta một lần phụ thân.
Thân thể của Chu Phàm bị sương mù triệt để bao phủ, đợi khi sương mù tản ra, hắn đã biến mất ở trên thuyền.
Chỉ có hắc long giống như tiểu bất điểm khoanh chân tay trên sương mù, sắc mặt nàng lạnh lùng lại lộ ra vẻ suy tư.
Chu Phàm mở mắt, cảnh giác nhìn xung quanh một chút, phát hiện Lão Huynh vẫn bị trói, Phùng Vân Long cũng không tỉnh lại.
Hắn lập tức đứng lên.
Lão Huynh biết có giả vờ cũng vô dụng, nó đang lạnh lùng nhìn Chu Phàm, trong miệng nhé răng nanh sắc bén.
Chu Phàm không nhìn Lão Huynh, hắn rút đao ra, đầu tiên là một đao đâm vào trong tim Phùng Vân Long, Phùng Vân Long thét lớn một tiếng, triệt để đứt hơi.
Cho dù là bị khơi mào ác niệm, nhưng người cuối cùng vẫn là người, ngay cả phù lục cũng không cần vẫn có thể giết chết.
Hắn xoay người ánh mắt phức tạp nhìn Lão Huynh.
Nếu hắn thả Lão Huynh đi, Lão Huynh không đuổi kịp tốc độ của hắn, nhưng kết cục của nó không phải bị thứ bị khơi mào ác niệm khác giết chết thì chính là sống đến cuối cùng bởi vì ác niệm mà dẫn tới sinh mệnh héo rũ chết đi.
- Xin lỗi.
Hắn giơ đao lên, nhớ tới những chuyện như lần đầu tiên gặp Lão Huynh, khi tuần tra Lão Huynh từng cứu mạng hắn.
Mắt hắn biến thành có chút đỏ ửng.
Cặp mắt của Lão Huynh vẫn lạnh lùng mà ánh ra ác ý, không bởi vì Chu Phàm giơ đao lên mà có bất kỳ sợ hãi gì, nó lớn tiếng sủa to.
Đỉnh đầu của Chu Phàm có từng sợi tóc đen chui ra, quấn lấy hai tay hắn, ý đồ ngăn cản hắn.
- Tiểu Quyển, buông ra, Lão Huynh không cứu được rồi.
Thanh âm của hắn có chút trầm thấp, mang theo ngữ khí không được phép nghi ngờ.
Tóc đen hơi run run, vẫn từng sợi rời khỏi cổ tay, rụt về.
Hắn nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Quyển, đao hạ xuống, đâm vào tim chó.
Khi rút đao ra, máu đỏ tươi từ trong vết đao chảy ra, tiếng sủa của Lão Huynh yếu dần, cho đến khi không sủa nữa, mắt lại vẫn mở to, đã không còn ánh sáng.
Hắn cất đao vào vỏ vuốt mắt cho nó, sau đó đứng lên, thân thể di động, lập tức ở ngoài trăm trượng.
Thân pháp cấp thuấn di của hắn được triển khai toàn tốc, chạy gấp trên đại địa bị ác niệm bao phủ.
Đại địa ác niệm bạo phát, có quái quyệt hoặc dã thú sau chém giết vẫn sống sót, phát hiện ra hắn, muốn đuổi theo, lại phát hiện bóng người đã biến mất trong tầm nhìn của nó.
Thân pháp thuấn di nhanh tới tuyệt luân cực kỳ tiêu hao nguyên khí chân khí, nhưng bởi vì có Long Thần Huyết cấp tốc hồi lại chân khí, khiến cho hắn có thể bảo trì tốc độ cực nhanh như vậy.
Chỉ mất thời gian cực ngắn, hắn đã về tới Mộc Pha Thôn.
Về Mộc Pha Thôn là để xác nhận Mộc Pha Thôn có ở trong phạm vi ác niệm bao phủ mà Niệm Yểm phát ra hay không, khi không thể xác nhận vị trí của Niệm Yểm, chạy trốn từ phương hướng nào cũng đều là cược vận khí.
Cho nên hắn mới chạy tới Mộc Pha Thôn, chính là để hi vọng Mộc Pha Thôn không ở trong phạm vi bao phủ, như vậy hắn có thể bảo Mộc Pha Thôn dời đi.
Nhưng rất nhanh hắn biết hi vọng này đã không còn.
Bên rìa Mộc Pha Thôn sớm đã không có ai tuần tra trực thủ.
Hắn ra vào như chỗ không người, tiến vào trong thôn.
Trong thôn, máu tươi giàn giụa, thi thể tứ phía, hiển nhiên là gặp phải chém giết cực kỳ thảm thiết.
Chu Phàm thở dài, hắn tiếp tục chạy gấp về trong thôn, hắn không muốn lãng phí thời gian ra ngoài đi vòng, mà là lựa chọn đi ngang qua thôn.
Có người sống sót trốn ở trong phòng nhìn thấy Chu Phàm đang chạy gấp, bọn họ xông ra, ý đồ ngăn lại rồi giết chết Chu Phàm.
Chu Phàm không để ý đến bọn họ, bọn họ thậm chí ngay cả tay áo của Chu Phàm cũng không thể chạm vào.
Cho đến khi Chu Phàm thấy Đào Tiểu Thỏ đứng ở giữa đường, hắn mới tạm dừng một chút.
Trên quần áo của Đào Tiểu Thỏ đều là máu, nàng nhìn Chu Phàm với vẻ đáng thương:
- Chu Phàm ca ca, cha mẹ và đại ca đều chết rồi.
Chu Phàm khẽ ừ một tiếng, thân thể hắn lại trở nên mơ hồ.
Vẻ đáng thương Trên mặt Đào Tiểu Thỏ lập tức rút đi, trong mắt nàng lộ ra ác ý, đồng thời muốn tránh sang bên, trong ống tay áo trái lộ ra đoản đao sắc bén.
Nàng nhỏ nhắn yếu đuối lại có thể ở trong từng lượt chém giết màsống đến bây giờ, là có vận khí nhất định, đồng thời dựa vào cũng là sự quyết đoán tàn nhẫn nhạy bén.
Chỉ là nàng vẫn đứng ở tại chỗ không thể bước ra một bước, cổ nàng có đường máu bắn ra, vô số huyết thủy phun trào, đầu từ trong đó rơi xuống.
Chu Phàm không quay đầu lại nhìn, thân thể hắn sớm đã giống như một luồng khói nhẹ biến.
Rời xa thôn đã không còn bất kỳ hi vọng gì này.
Sau khi Chu Phàm rời xa Mộc Pha Thôn, hắn tiếp tục di động cực nhanh về phía trước.