Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 962: Chương 962: Niệm Yểm

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chỉ là một khi Cao Tượng Huyện đến thời khắc sinh tử tồn vong, ngay cả Cao Tượng Nghi Loan Ti Phủ cũng phải nghe theo mệnh lệnh của hai thế lực này mà làm việc.

Cao Tượng Thư Viện ở Đông ngoại ô giống như một thư viện bình thường, trồng hoa mộc bình thường nhất, cũng có đình đài lâu các, cổ thụ sum suê, u tịnh thanh nhã.

Thỉnh thoảng từ trong một số viện lạc truyền ra tiếng đọc kinh nghĩa.

trong một viện lạc, lão nhân mặc áo rộng đang ngồi ở trên ghế đá của tiểu đình, trong tay cầm một quyển sách, mắt trái hơi nheo lại, nghiêm túc đọc.

Nói là mắt trái nheo lại, là vì trên trán phải có một lọn tóc rủ xuống, che khuất mắt phải của hắn.

Hắn chính là Trọng Điền từng xuất hiện ở Thất Liên Đường.

Hắn cũng là Phó viện trường của Cao Tượng Thư Viện, Viện trưởng là ai?

Thư viện ở cảnh nội Đại Ngụy bất kể Viện trưởng của tổng viện hay là phân viện, đều là đương kim Hoàng đế bệ hạ.

Lão nhân đang tập trung tinh thần đọc từng trang sách.

Chỉ có điều rất nhanh có một nam tử tuổi khoảng năm mươi mặc áo đen rộng thùng thình bước nhanh vào tiểu đình, trên trán hắn đã ứa mồ hôi, trên thực tế với cảnh giới của hắn, không thể xuất hiện tình huống như vậy, nhưng lại vẫn xuất hiện, hắn là trong lòng lo lắng mới như vậy.

- Viện trưởng, có thể đã xảy ra chuyện rồi.

Hắn chắp tay với lão nhân, gấp giọng nói.

Lão nhân không nói gì, chỉ đặt sách lên bàn đá, bình tĩnh nhìn hắn.

Người này là giáo tập Chân Củng của giáo tập, hắn nhìn mắt trái vẫn bình tĩnh của lão nhân, hơi định thần lại, giọng nói hấp tấp:

- Đoạn thời gian trước, Khâm Thiên Giám quan sát đã có một cột sáng màu xám lam cực nhạt hàng lâm cảnh nội Cao Tượng Huyện, cột sáng tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, Khâm Thiên Giám trong nhất thời không thể đưa ra kết luận…

- Chân giáo tập, những cái này ta đều biết rồi, nói trọng điểm đi.

Khi cột sáng xám lam đó hạ xuống, Trọng Điền đã nhận được báo cáo, lúc ấy hắn lập tức Khâm Thiên Giám tiếp tục quan sát, hiện tại có vấn đề rồi à?

Khâm Thiên Giám một mực thiết lập trong thư viện, do các giáo tập bác học tinh thông thiên văn tạo thành, không chỉ là quan sát thiên tượng, xem sao biến hóa, suy tính thời tiết, quan trọng hơn là giám sát các loại dị tượng từ trên trời giáng xuống.

Những dị tượng đó có khả năng sẽ báo trước nguy hiểm, có khả năng không có nguy hiểm, càng có không ít điều không thể đoán định.

Nhưng nếu trong một trăm lần phát hiện một lần nguy hiểm, chuyện Khâm Thiên Giám làm chính là rất đáng.

- Về sau chúng ta thông qua các loại trận pháp thôi diễn, kiểm tra điển tịch xưa nay, vừa rồi đã có thể xác nhận, đó là Niệm Quang mà Niệm Yểm ném xuống.

Sau khi Chân Củng nói xong, mới thở hổn hển.

- Niệm Yểm.

Trọng Điền đứng lên, mắt trái chậm rãi co rút lại,

- Xác nhận là Niệm Yểm chứ?

- Chắc không thể sai được.

Chân Củng gật đầu.

- Nó hàng lâm ở đâu, rốt cuộc đã tra ra chưa?

Trọng Điền trầm giọng quát.

- Vẫn đang tra, hiện tại chỉ biết chắc là ở Lạc Thủy Hương, đã sai người thông tri cho Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti rồi.

Sắc mặt Chân Củng trắng bệch, hắn biết lão nhân tính nết luôn ôn hòa đã nổi giận rồi.

- Lạc Thủy Hương… Lại là Lạc Thủy Hương…

Trọng Điền lẩm bẩm, Hồng Cốt vốn chính là ở Lạc Thủy Hương, Âm Quy Ma là vấn đề của Đại Tiểu lưỡng phật tự, nhưng đầu tiên là Thải Y Thể, hiện tại lại là Niệm Yểm…

- Nhiều ngày như vậy trôi qua, hiện tại còn kịp không?

Ánh mắt Trọng Điền nghiêm khắc nhìn Chân Củng.

- Chắc vẫn kịp… Bên Lạc Thủy Hương cũng không có bất kỳ báo cáo gì, chứng tỏ chưa gặp chuyện.

Chân Củng lau mồ hôi trên trán.

- Không báo cáo, có thể là không nhận được tin tức.

Lời Trọng Điền nói ra đã có chút bi quan.

- Cái này…

Chân Củng cúi đầu, không biết nên đáp lại thế nào.

- Nghĩ cách mau chóng giúp bên Lạc Thủy Hương xác minh vị trí chính xác mà niệm quang giáng lâm.

Trọng Điền lại nói.

- Đã sai người làm rồi.

Chân Củng trả lời, nếu hắn không an bài xong tất cả mọi chuyện, cũng không dám tới gặp Trọng Điền.

Ánh mắt Trọng Điền nghiêm khắc nhìn thẳng vào Chân Củng:

- Các ngươi quá chậm, nếu sớm mấy ngày thì có thể điều tra ra rồi, bảo người ở gần Niệm Quang mau chóng rời đi thì sẽ không sao, hiện tại chưa chắc đã tới kịp.

- Nếu Niệm Quang mà Niệm Yểm ném xuống rơi xuống phụ cận Lạc Thủy Thành, Lạc Thủy Hương sẽ gặp phải tổn thất khó có thể thừa nhận.

- Vì sao lại chậm như vậy? Không nên chậm như vậy.

Chân Củng bị lão nhân nhìn chằm chằm, sau lưng hắn có mồ hôi chảy ra, mặt hắn lộ vẻ chua chát nói:

- Không phải chúng ta lơ là, mà là Lý giáo tập phụ trách nghiên cứu quang quyệt của Khâm Thiên Giám đã hết tuổi thọ, sau khi hắn qua đời vào tháng trước, vẫn chưa tìm được người bổ sung.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...