Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 959: Chương 959: Thế giới điên cuồng

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chó trong bóng râm lặng lẽ táp tới cổ tay phải của Chu Phàm, bởi vì nó biết, Chu Phàm quen dùng nhất là tay phải, chỉ cần cắn đứt được tay phải, có thể ở trên hạn độ lớn nhất làm suy yếu thực lực của Chu Phàm.

Chỉ là Chu Phàm đưa lưng về phía Lão Huynh đột nhiên xoay người lại, sắc mặt bình tĩnh một quyền đánh lên đầu chó của Lão Huynh.

Ầm một tiếng, Lão Huynh bị một quyền của hắn đánh bay, lăn vài vòng trên mặt đất, mới nhanh chóng đứng lên.

Trong mắt nó ánh lên vẻ ác độc lạnh lùng.

Quyền này của Chu Phàm không quá dùng sức, bằng không Lão Huynh đã không thể đứng lên được rồi.

- Lão Huynh, ngươi đang làm gì thế?

Chu Phàm trầm giọng nói, vừa rồi khi hắn nhìn thấy Lão Huynh, cảm thấy có chút không ổn

Lão Huynh phát ra một tiếng sủa khẽ, nhe răng nanh sắc bén, đánh lén thất bại, nó xoay người chạy về phía sau.

Không phải nó từ bỏ, nó biết sự cường đại của Chu Phàm, đối mặt với Chu Phàm sẽ không phải là đối thủ, muốn chạy vào chỗ tối tìm kiếm cơ hội đánh lén.

Thân ảnh của Chu Phàm chợt lóe, dịch chuyển đến bên cạnh Lão Huynh đang chạy, hắn vươn tay ra chộp tới.

Thân thể của Lão Huynh rùn xuống, đẩy nhanh tốc độ chạy trốn.

Thân ảnh của Chu Phàm lại lóe lên, Lão Huynh vẫn chưa chạy được hai bước, đã tóm gáy xách lên.

Nó không ngừng phát ra tiếng sủa to, tứ chi đạp loạn, nhưng vẫn không thể làm được gì.

Chu Phàm vừa xách nó về, vừa tìm kiếm trên lông chó rậm rạp, rất nhanh hắn tìm ra được một đạo Cấm Tà Phù, đây là hắn để phòng bị bất ngờ, dán lên cho Lão Huynh.

Cấm Tà Phù vẫn nguyên vẹn, điều này khiến sắc mặt Chu Phàm hơi trầm xuống.

Trạng thái của Lão Huynh rõ ràng rất không thích hợp, hắn hoài nghi Lão Huynh bị phụ thân hoặc là trúng độc tố nguyền rủa, bằng không sẽ không công kích hắn.

Với sự dị thường của Lão Huynh, Cấm Tà Phù vẫn còn, cái này không phải là chuyện tốt gì, rất có thể Cấm Tà Phù cũng không có tác dụng.

Chu Phàm lại đổi mấy đạo phù lục, nhưng vẫn không có tác dụng với Lão Huynh.

Lão Huynh không còn sủa to nữa, thậm chí lắc lắc đuôi, phát ra tiếng ư ử, dường như đang ý bảo mình không sao, muốn Chu Phàm thả nó ra.

Chu Phàm không tin, hắn dùng dây thừng trói bốn của Lão Huynh, ném xuống đất.

Cách đó không xa truyền đến từng đợt tiếng quái dị, những thanh âm này trước kia ở dã ngoại có thể nghe thấy, nhưng chưa từng kỳ quái giống như hiện tại.

Tiếng hô của quái quyệt đang Bạo ngược tuyệt vọng.

Chu Phàm hơi nhướng mày, nhìn về phía Phùng Vân Long bị hắn chém đứt hai tay đã hôn mê, lại nhìn Lão Huynh đang nhìn chằm chằm hắn.

Phùng Vân Long đột nhiên tập sát mình, Lão Huynh cũng nổi điên công kích mình.

Bọn họ liệu có phải gặp cùng một vấn đề không?

Đây rốt cuộc là gì?

Nguyền rủa không giống nguyền rủa, độc không giống độc.

Khi Phùng Vân Long và Lão Huynh biến thành dị thường, kỳ quái là trong hành động điên cuồng của bọn họ vẫn có lý trí, biết những sách lược như đánh lén lừa dối.

Hắn lại hơi biến sắc nhớ tới một quyền mình cảm thấy nổi giận đánh ra khi ở dưới sơn cốc, lúc ấy hắn cảm thấy có chút không đúng.

Chẳng lẽ hắn cũng xảy ra vấn đề sao?

Vừa nghĩ tới mình cũng có khả năng xảy ra vấn đề, trên trán Chu Phàm có mồ hôi lạnh ứa ra, có điều rất nhanh hắn liền bình tĩnh lại, bởi vì hắn không nổi điên giống như Lão Huynh và Phùng Vân Long.

Hiện tại điều duy nhất hắn có thể khẳng định là, đây là một loại nguyền rủa sẽ khiến tính cách của sinh linh biến thành dị thường?

Là quái quyệt trốn trong chỗ tối đó xuất thủ sao?

Chu Phàm cảnh giác nhìn xung quanh, trên đầu trọc của hắn có từng sợi tóc đen chui ra, hắn vỗ đỉnh đầu trầm giọng nói:

- Tiểu Quyển, ta biết ngươi lo lắng cho Lão Huynh, nhưng hiện tại đừng ra.

Tóc đen lại nhanh chóng chui về.

Hiện tại tình huống chưa rõ, hắn không dám để Tiểu Quyển đi ra, vạn nhất Tiểu Quyển cũng bị lây, vậy sẽ rất phiền.

Chu Phàm bước nhanh tới, băng bó vết thương qua loa cho Phùng Vân Long, Phùng Vân Long bị hắn khiến cho bị thương rất nặng, nhưng vẫn chưa chết được.

Trong lòng hắn có chút áy náy, hắn còn tưởng rằng Phùng Vân Long là ai phái tới giết hắn, cho nên lúc ấy chặt đứt cả hai tay Phùng Vân Long.

Nhưng Phùng Vân Long giống như nổi điên muốn giết hắn, đổi lại là bất kỳ ai, vào lúc như vậy đều sẽ không lưu thủ.

Những cái này tạm thời không thể nghĩ nhiều, hắn một tay nhấc Phùng Vân Long, một tay xách Lão Huynh, chạy tới đường khi đến Đoạn Vân Nhai.

Loại chuyện khiến tính cách người ta biến thành dị thường này, kỳ thật hắn đã từng gặp rồi, đó chính là khi ở Tam Khưu Thôn gặp phải Huyết Du Câu Hồn Điểu.

Nhưng Huyết Du Câu Hồn Điểu chỉ khiến tâm thần người ta nhìn khống chế, cũng không thể giữ được một chút lý trí nào.

Có điều chung quy vẫn có chút tương tự, nói không chừng chỉ cần rời xa Đoạn Vân Nhai, Phùng Vân Long và Lão Huynh có thể khôi phục thần trí.

Cho nên hắn mới định trước tiên rời khỏi Đoạn Vân Nhai đã rồi tính.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...