Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 958: Chương 958: Các ngươi không biết gì (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Ca, cha mẹ chết rồi, ta cũng không muốn sống nữa, ngươi tới giết ta đi.

Đào Tiểu Thỏ khóc hu hu nói.

Đào Tiểu Thiên không hề đồng tình, trong lòng hắn đầy bạo ngược và xung động, hắn bước nhanh phóng tới, hô lên:

- Ngươi nói đáng thương thế nào, ta cũng muốn giết ngươi.

Hắn giơ đao lên, nhắm tới đầu Đào Tiểu Thỏ mà chém tới.

Chỉ là lúc này tay trái của Đào Tiểu Thỏ đột nhiên vươn ra từ trong bóng tối, tay trái nàng cầm một cái bát, dịch đỏ trong bát hắt lên trên mặt Đào Tiểu Thiên.

Đào Tiểu Thiên xông tới quá gần, hắn không kịp phản ứng, dịch đỏ toàn bộ hắt lên trên mặt hắn.

Hắn chỉ cảm thấy hai mắt vừa đau vừa cay, môi của hắn cũng ném được vị cay.

Là nước hạt tiêu.

Hai mắt hắn triệt để không nhìn thấy gì.

Hắn muốn mở mắt cũng không mở được, chỉ có thể vừa phẫn nộ mắng, vừa không ngừng vung đao lung tung, muốn chém chết Đào Tiểu Thỏ, ít nhất thì cũng phải bức Đào Tiểu Thỏ không dám tới gần.

Nhưng đao hắn vung ra đều hạ xuống chỗ không người, Đào Tiểu Thỏ giống như đã biến mất.

Hắn thử vung đao về phía sau, nhưng phía sau hắn cũng không có người.

Hắn không thể nhìn thấy gì, trong lòng càng lúc càng hoảng hốt, không thể bảo trì bình tĩnh nữa.

Hắn không thể thấy đường, cho nên không nhìn thấy Đào Tiểu Thỏ sớm đã cởi giày, gần như là bò về phía trước, cho nên có thể tránh được tất cả đao vung ra, nàng vòng đến phía sau hắn, nhắm chuẩn cơ hội mới nhanh chóng đứng lên, đoản đao trong tay hung hăng đâm vào cổ hắn.

Vừa đắc thủ, nàng rút đao cấp tốc lui đến góc.

Khi Đào Tiểu Thiên đau nhói ở cổ mới cả kinh, khi hắn không thể phản ứng đúng lúc, Đào Tiểu Thỏ đã chạy ra.

Hắn ôm cổ không ngừng chảy máu chạy quanh trong phòng, không ngừng vừa chửi mắng vừa bổ lung tung, khiến trong phòng biến thành một mảng hỗn độn, hắn đã điên cuồng dùng đao chạm trúng thi thể của hai người Đào Đại Phạn trong phòng, còn tưởng rằng là Đào Tiểu Thỏ, ra sức bổ một lúc, mới tỉnh ngộ.

Hắn lại xoay vòng, dùng lời nói ác độc nhất mắng Đào Tiểu Thỏ, nhưng máu tươi càng chảy càng nhanh, cuối cùng thì ngã xuống đất.

Đào Tiểu Thỏ một mực lạnh lùng nhìn ca ca của mình, nhìn hắn cả người đầy máu tươi ngã xuống đất, nàng cũng không đi tới.

Nàng đã lờ mờ hiểu được, cha mẹ ca đều biến thành giống như nàng, tàn nhẫn lãnh khốc, có thiên phú giết người nhạy bén dị thường.

Nàng kiên nhẫn đợi một lúc, nhìn sắc mặt Đào Tiểu Thiên đã trắng bệch, không còn hô hấp, nàng mới nhặt Cửu Hoàn Đao của Đào Đại Phạn, thân thể nhỏ nhắn của nàng kéo Cửu Hoàn Đao mà lảo đảo, nhưng vẫn dùng sức giơ đao lên, lặng lẽ tới gần, một đao chém chết, chặt đứt tay phải cầm đao của Đào Tiểu Thiên.

Nàng đá văng tay phải cầm đao đó, thấy thi thể không có bất kỳ phản ứng gì, nàng mới thở phào, khoanh chân ngồi dưới đất, khí lực của nàng vẫn quá nhỏ, chỉ là làm việc này cơ hồ đã không sử ra được khí lực nữa, nàng nhìn thi thể, nhếch miệng cười, nụ cười rất tàn bạo.

- Cha muốn giết ta.

- Mẹ muốn giết ta.

- Ca cũng muốn giết ta.

- Nhưng các ngươi không biết, ta cũng muốn giết các ngươi!

Nàng nghỉ ngơi một lúc, nuốt nước miếng, phát ra một tiếng ùng ục, bởi vì nguyên nhân của trận đánh tàn nhẫn này, nàng cảm thấy mình đói sớm hơn trước kia.

Nàng đứng lên, trở lại góc cuộn mình lúc ban đầu, trong góc còn có hai chén nước hạt tiêu.

Nàng không có bản sự như mẹ, có thể tìm được Hóa Nhân Cô, nhưng nàng đã lén lút nghiền ba bát nước hạt tiêu bình thường, sợ là một chén không đủ, ai ngờ một chén đã thành công.

Nàng ngồi xuống bê một bát nước hạt tiêu, cầm đoản đao, đoản đao là trong nhà dùng để khắc tượng gỗ, đối với nàng mà nói, Cửu Hoàn Đao, trường đao đều quá nặng, mục tiêu quá lớn, cũng không tới phiên nàng, lợi khí thích hợp với nàng nhất vẫn là đoản đao sắc bén này.

Nàng tay phải cầm đao, tay trái bưng nước hạt tiêu, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đào Tiểu Thiên đã chết.

Cho đến khi ăn uống no đủ, nàng dùng tay áo lau nước béo lưu lại ở khóe miệng, đứng lên, đẩy cửa gỗ ra.

Tiếng ầm ĩ vốn mỏng manh, lập tức trở nên rõ ràng.

Đó là thanh âm mọi người chém giết lẫn nhau.

Đào Tiểu Thỏ nghe thấy tiếng chém giết, hai mắt lạnh lùng mang theo ác ý đó của nàng lại đảo quanh, nàng bật cười, khóe miệng giống như ngóc tới tận mang tai, nàng chạy về phía trước.

Trời thu xanh thẳm.

Trên mặt đất của Dương Địch Lý, không biết sao lại dẫn tới chém giết phát sinh ở Mộc Pha Thôn, phát sinh ở Đại Phiến Thôn, phát sinh ở tất cả các thôn của Dương Địch Lý, phát sinh ở Dương Địch Thành mấy vạn người, trên đường phố đều là thi thể, trộn lẫn với máu đỏ.

Không chỉ là nơi người ở, hoang dã rộng lớn của Dương Địch Lý, ở Dã Lang Pha, Thiết Tuyến Cốc, Đoạn Vân Nhai tất cả các tất cả, tranh đấu chém giết tàn khốc như vậy cũng phát sinh trong tất cả sinh linh.

Trên mặt đất tiếng chém giết truyền rất cao rất xa, thổi tới cả bầu trời xanh thẳm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...