Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 957: Chương 957: Các ngươi không biết gì

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trên mặt Điền Mai Lan lộ ra vẻ kích động hưng phấn, nhưng cặp mắt đó lại vẫn đủ bình tĩnh cảnh giác,

- Cha ngươi và ngươi đều biết ta hái nấm độc, nhưng không biết nấm độc đó rốt cuộc là dạng nấm gì.

- Đó là Hóa Nhân Cô, chỉ cần có nước hỗn hợp trong Hóa Nhân Cô, có thể thẩm thấu vào trong lỗ chân lông, khiến huyết nhục cả người chậm rãi thối rữa, vốn ta không biết điều này, cũng là một lần nghe lão nhân trong thôn nói đến, mới biết có nấm độc như vậy.

- Cho dù là Hóa Nhân Cô thì sao?

Đào Đại Phạn cảm thấy cổ có chút ngưa ngứa, hắn cố nén không gãi, hắn cảm thấy có chút không đúng, theo bản năng hỏi.

Trong lòng hắn nghĩ chắc hắn chưa tiếp xúc với Hóa Nhân Cô, chỉ cần cẩn thận một chút, sẽ không sao.

- Ngươi cho rằng ngươi thật sự biết à? Kỳ thật ngươi không biết gì cả.

Điền Mai Lan càng nói càng hưng phấn, nàng cười một cách tàn nhẫn,

- Ta là giấu một chén nhỏ nước Hóa Nhân Cô ta pha chế dưới sọt đựng vỏ lạc, vỏ lạc vừa rồi lăn đi đã hắt lên người ngươi.

Mặt Đào Đại Phạn lộ vẻ ngạc nhiên, hắn không nhịn được dùng tay trái gãi cổ một chút, xoẹt một cái, kéo xuống một mảng máu và da.

Lúc này da mặt hắn và hai cánh tay lộ ra không khí đều sưng vù lên, xuất hiện mụn nước cây hồng bì.

Hắn cảm thấy vô cùng ngứa.

- Xú bà nương này, ta phải giết ngươi.

Đào Đại Phạn đó nhịn ngứa, hai mắt lồi ra gầm to một tiếng, Cửu Hoàn Đao trong tay cấp tốc bổ tới Điền Mai Lan.

- Tiểu Thiên, Tiểu Thiên, mau tới đây mau tới đây.

Điền Mai Lan gọi Đào Tiểu Thi gọi hỗ trợ.

Đào Đại Phạn trúng Hóa Nhân Cô thực lực giảm mạnh, mụn nước trên người hắn bắt đầu nổ tung mấy cái, có máu màu hồng từ bên trong chảy ra, nhìn thì rất khủng bố.

Chỉ cần Đào Tiểu Thiên đến giúp nàng, hai người bọn họ khẳng định có thể giết chết Đào Đại Phạn.

Chỉ là nằm ngoài dự đoán của Điền Mai Lan là, Đào Tiểu Thiên không chỉ không hỗ trợ, còn nhanh chóng lui về phía sau, hắn cười âm hiểm:

- Phụ thân, mau giết mẹ đi, mẹ muốn độc chết ngươi đó.

Mụn nước ở trên mắt trái của Đào Đại Phạn nổ tung, huyết thủy bắn vào trong mắt, khiến hắn đau đến kêu một tiếng a, mắt trái của hắn đã không nhìn thấy, hắn biến thành càng bạo ngược hơn, đao trên tay càng lúc càng nhanh.

Đao chém ra bởi vì trúng độc mà biến thành cong vẹo, bổi vào đồ gỗ, bổ vào tường đất.

Nhưng không gian trong phòng vốn có hạn, Điền Mai Lan bị đao bức đến sát tường không thể lui nữa, né mấy cái, nàng vẫn bị một đao bổ trúng vai trái.

Cửu Hoàn Đao toàn bộ khảm vào vai trái của nàng, khiến nàng đau đến tới nhe răng, thanh âm bén nhọn hét lên.

Trên thực tế nếu không phải Đào Đại Phạn bởi vì thương thế mà khí lực giảm dần, một đao này sợ rằng có thể chặt bỏ cả vai cùng cánh tay trái của nàng rồi.

Máu tươi từ vai trái phun ra, khiến áo ở vai trái của nàng đã bị nhuộm đỏ.

Nhưng thống khổ khiến đầu óc nàng lại biến thành tỉnh táo, nàng nhìn Đào Đại Phạn đẫm máu, không cảm thấy sợ hãi, hai mắt hắn lạnh lùng lại mang theo ác ý.

Tay phải một mực nắm dao thái, mới có thể bổ ra, nàng bổ một đao vào trên cổ đã thối rữa của Đào Đại Phạn.

Trên cổ có một lượng lớn máu tươi phun ra, bắn lên mặt Điền Mai Lan đều là máu.

Nhưng Điền Mai Lan vẫn đang cười, cười cao hứng.

Lúc này Đào Đại Phạn gào thét thảm thiết mới rút Cửu Hoàn Đao của mình ra khỏi vai trái của Điền Mai Lan, tiềm lực toàn bộ đều bộc phát, hắn giơ đao lên lớn tiếng mắng chửi rồi bổ xuống.

Một đao!

Hai đao!

Ba đao!

Ba đao đã bổ cho mặt Điền Mai Lan đã không thành hình, sau khi chém chết Điền Mai Lan, Đào Đại Phạn mới buông đao, hắn thở hồng hộc thử bịt máu phun ra trên mình mình.

Đào Tiểu Thiên đột nhiên xông tới, trường đao trong tay hắn không chút do dự chém tới cổ Đào Đại Phạn.

Phốc một tiếng, khí lực của Đào Tiểu Thiên không đủ, đao của hắn cũng không đủ sắc bén, chỉ chém vào một nửa cổ của Đào Đại Phạn, khiến cho đầu Đào Đại Phạn dùng góc độ quỷ dị rủ xuống, máu từ chỗ vết đao phun ra, lập tức nhỏ đi, bởi vì hắn đã chảy máu quá nhiều rồi.

Sau khi Xác nhận Đào Đại Phạn đã chết, trên mặt Đào Tiểu Thiên giật giật, hắn lộ ra nụ cười tàn nhẫn thích thú, nỗ lực rút trường đao ra, hắn xoay người nhìn về phía muội muội Đào Tiểu Thỏ đang cuộn mình trong góc.

Đào Tiểu Thỏ vẫn run rẩy.

Đào Tiểu Thiên trầm mặc một chút, hắn lại bật cười,

- Muội muội, cha và mẹ đều chết rồi, không sao, ngươi mau ra đây đi, chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi này.

- Ca, có phải ngươi muốn giết ta không?

Đào Tiểu Thỏ có chút nghẹn ngào nói, mặt của nàng từ trong góc ánh sáng không đủ thò ra, trên mặt đầy nước mắt.

Đào Tiểu Thiên lại nhếch miệng cười cười, ánh mắt lạnh lùng âm trầm, con ngươi xuất hiện mấy điểm đỏ không thể nhận ra,

- Ngươi biết rồi à, vậy không lừa ngươi, ca trước giờ không hề lừa ngươi.

- Ca muốn giết ngươi, chỉ có ca mới có thể sống sót ra khỏi đây.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...