Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 956: Chương 956: Cho rằng ta không biết à (2)
Không để ý tới những tạp âm lại không tính là tạp âm ở bên ngoài.
Điền Mai Lan bóc vỏ lạc, để mặc củ lạc rơi vào trong cái hốt rác, nàng ngẩng đầu nhìn Đào Đại Phạn đang lau đao, cười cười dùng thanh âm oán trách lại không tính là oán trách nói:
- Ngươi đừng cứ mải chơi với cây bảo đao đó của ngươi nữa, bỏ nó ra, giúp ta bóc lạc đi.
- Bằng không sẽ không kịp cơm chiều đâu, cũng không biết Chu đại nhân lúc nào mới về, đến lúc đó cơm chiều chưa chuẩn bị xong, mất mặt chính là người đứng đầu một nhà như ngươi đó.
Đào Đại Phạn chỉ liếc Điền Mai Lan một cái, hỏi ngược lại:
- Nếu ta không bỏ thì sao?
Trong mắt hắn dường như mang theo lãnh ý.
- Không bỏ thì không bỏ, ngươi trừng mắt lườm ta làm gì?
Điền Mai Lan ủy khuất cúi đầu tiếp tục bóc lạc,
- Các ngươi không nói cha các ngươi đi à?
Đào Tiểu Thiên vẫn đang ngẩn người, Đào Tiểu Thỏ cầm ngựa gỗ đang nghịch, lộ ra nụ cười ngọt ngào, bọn họ giống như không nghe thấy Điền Mai Lan đang nói gì.
- Ngươi thực sự cho rằng ta không biết à?
Đào Đại Phạn bỗng nhiên bật cười, nụ cười trung hậu cũng biến thành có chút âm lãnh.
- Biết cái gì?
Điền Mai Lan ngẩn người.
- Vừa rồi ngươi hái bốn cái nấm độc ở sau nhà, trộn lẫn với nấm có hình dạng hơi giống lại không có độc, ngươi chuẩn bị khi làm cơm chiều thì độc chết chúng ta.
Đào Đại Phạn chậm rãi nói.
- Đại Phạn, ngươi điên rồi à?
Điền Mai Lan đứng lên, thanh âm của nàng biến thành vô cùng bén nhọn, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn trượng phu của mình.
Nàng rất tức giận, tức giận tới toàn thân run rẩy, ném cái hốt rách đựng vỏ lạc về phía Đào Đại Phạn,
- Ta là bà nương của ngươi, ta là mẹ của Tiểu Thiên Tiểu Thỏ, ta giết ngươi, giết các ngươi làm gì.
Khi lạc rơi lên người Đào Đại Phạn, hán tử trung hậu thành thật này không chút do dự giơ Cửu Hoàn Đao trong tay lên bổ tới Điền Mai Lan.
Hắn chính là võ giả, một đao như không dùng nhiều lực, nhưng cũng mang theo tiếng gió vù vù, chín thiết hoàn rung leng keng.
Nhưng một đao không tính là nhanh cũng không tính là chậm này lại bị Điền Mai Lan tránh được.
Đao chém bàn vuông thành hai nửa, hai nửa bàn vuông rơi xuống đất, làm bốc lên bụi bặm.
Nếu không phải sớm có chuẩn bị, Điền Mai Lan căn bản không thể tránh được một đao này.
Cả người nàng ngã xuống đất lăn một cái, sau đó mới vội vàng đứng lên, trên mặt lộ ra vẻ bi ai, hét lên:
- Đại Phạn, ngươi muốn chém chết ta, ta chính là bà nương của ngươi, vì sao ngươi phải làm như vậy?
Đào Tiểu Thỏ không chơi tượng gỗ nữa, nàng sợ tới cuộn mình ở một góc.
Đào Tiểu Thiên đứng lên, hắn bước nhanh chạy đến góc nhà rút một thanh trường đao ra, đây là đao hắn thường dùng khi luyện võ, hắn lạnh lùng nhìn cha mẹ của mình, mở miệng nói:
- Cha, mau giết mẹ đi, ta cũng thấy, mẹ hái nấm độc, muốn độc giết chúng ta.
- Nàng không phải mẹ, bị quái quyệt bên ngoài phụ thân rồi.
- Tiểu Thiên, Tiểu Thiên, Điền Mai Lan gọi rất đau thương, nhưng mắt của nàng rất lạnh,
- Ngươi và cha ngươi đều điên rồi sao? Ta chính là mẹ ngươi.
- Cha, mau giết nàng ta đi.
Đào Tiểu Thiên không để ý đến Điền Mai Lan, thúc giục.
Đào Đại Phạn nhìn tất cả trong phòng, gương mặt thành thật đó biến thành dữ tợn, hắn nhìn nhìn, cười dữ tợn âm lãnh:
- Tiểu Thiên đừng vội, ta không chỉ muốn giết mẹ ngươi, ta còn muốn giết cả ngươi và Tiểu Thỏ nữa.
- Ngươi cho rằng ta không biết sao?
- Các ngươi đều muốn giết ta.
- Ngươi cho rằng ta không biết sao?
- Thực sự cho rằng ta không biết sao?
Bầu không khí trong phòng ngột ngạt mà lại mà xuất hiện tĩnh lặng ngắn ngủi.
Đào Đại Phạn, Đào Tiểu Thiên và Điền Mai Lan đứng thành hình tam giác giằng co với nhau.
Đào Tiểu Thỏ cuộn mình lại, trốn ở góc phòng, nàng đang run rẩy.
- Tiểu Thiên, Tiểu Thiên, cha ngươi là võ giả, hiện tại hắn điên rồi, ngươi cũng nghe thấy, hắn không chỉ muốn giết mẹ, còn muốn giết cả hai người muốn giết các ngươi, ngươi giúp hắn giết mẹ, hắn cũng sẽ không tha cho ngươi, vẫn sẽ giết ngươi.
Điền Mai Lan lui về phía sau, nàng từ dưới ghế dài rút dao thái ra.
Đây là nàng đã lén lút giấu đi trước.
Trên mặt nàng không còn che giấu, lộ ra nụ cười tàn nhẫn vặn vẹo.
- Giết cha ngươi, một nhà ba người chúng ta mới có thể sống sót.
Trên mặt Đào Tiểu Thiên lộ ra vẻ giãy giụa, hắn nhìn Đào Đại Phạn.
Đào Đại Phạn Chiếm ưu thế tuyệt đối giống như sư tử đang chơi đùa con mồi, hắn chậm chạp không vung đao nữa, chính là thưởng thức loại cảm giác sung sướng đùa bỡn con mồi này.
Đừng nói Điền Mai Lan và Đào Tiểu Thiên liên thủ, cho dù có thêm hai Điền Mai Lan và Đào Tiểu Thiên, cũng không phải là đối thủ của võ giả Lực Khí Trung Đoạn này như hắn.
- Mẹ, chúng ta không phải là đối thủ của cha.
Đào Tiểu Thiên lắc đầu nói.
Hắn đã từng Luyện võ biết khí lực của Đào Đại Phạn Lực Khí Trung Đoạn là đáng sợ tới mức nào,
- Ngươi yên tâm, chúng ta có thể thắng.