Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 955: Chương 955: Cho rằng ta không biết à
Sắc mặt Chu Phàm lạnh lùng, thân thể cũng bắn ra, phát sau mà đến trước tay trái tóm lấy áo Phùng Vân Long, sau đó chân phải giẫm lên mu bàn chân trái nhẹ nhàng đạp một cái, mượn lực nhanh nhẹn nhẹ nhàng quay về.
Chỉ là trong nháy mắt bay về, hai chân Phùng Vân Long nâng lên, tàn nhẫn đá về phía Chu Phàm.
Chu Phàm hừ lạnh một tiếng, tay trái dùng sức, Phùng Vân Long đang muốn đá hắn văng ra.
Cả người Phùng Vân Long rơi xuống đất, hắn vốn đã mất máu quá nhiều bị ngã như vậy, trực tiếp đau tới hôn mê bất tỉnh, cho dù hôn mê bất tỉnh, gương mặt trắng bệch không máu vẫn mang theo vẻ tàn nhẫn.
Chu Phàm nhìn Phùng Vân Long đã ngất đi, hắn hơi nhíu mày, cảm thấy có chút không đúng.
Trình độ dũng mãnh không sợ chết của Phùng Vân Long này hơn xa tất cả mọi người hắn từng thấy.
Cứ giống như phát điên rồi vậy.
Trên đời này đương nhiên tồn tại người dũng mãnh không sợ chết, Chu Phàm thậm chí từ trong Nghi Loan Ti biết được thế gia thương nhân hay nuôi dưỡng võ giả tử sĩ.
Tử sĩ có thể không chút do dự hi sinh tính mạng của mình vì chủ nhân của bọn họ.
Nhưng biểu hiện vừa rồi của Phùng Vân Long không giống tử sĩ.
Chu Phàm cẩn thận nhớ lại, vừa rồi biểu cảm trên mặt Phùng Vân Long quá điên cuồng, mình dùng đao kề vào tim Phùng Vân Long, hắn không chỉ không sợ, lại giống như phát điên công kích mình.
Mình chém xuống cánh tay phải của hắn, hắn chỉ đau đớn gào thét, nổi điên hò hét muốn giết mình.
Cánh tay trái bị mình chém, biểu cảm trên mặt hắn vẫn vặn vẹo điên cuồng, nhảy tới vách núi… Hiện tại nghĩ lại, Phùng Vân Long nhảy xuống vách núi, cũng chưa chắc là tìm chết, hắn đang cược mình sẽ cứu hắn.
Trong nháy mắt mình cứu hắn, hắn có thể dùng hai chân còn lại để giết mình, có thể nói hắn vì giết mình đã bất chấp thủ đoạn!
Phùng Vân Long ở một loại trạng thái quỷ dị vừa điên cuồng vừa bình tĩnh.
Chu Phàm nhớ lại Phùng Vân Long ngày hôm qua đã thấy và Phùng Vân Long hôm nay khi đi đường, khi đó hắn không hề lộ ra một chút dấu hiệu muốn giết mình, nếu người này lúc trước có sát tâm đối với mình, vậy không khỏi ẩn tàng quá tốt.
Chu Phàm càng nghĩ càng cảm thấy việc này rất quỷ dị, hắn muốn dẫn Phùng Vân Long trở về, chờ Phùng Vân Long tỉnh lại thì thẩm vấn một phen.
- Lão Huynh, ngươi ở đâu?
Chu Phàm không nghĩ chuyện Phùng Vân Long nữa, mà là bắt đầu gọi Lão Huynh.
Kỳ thật khi hắn ở dưới vách núi đã lo lắng tới an nguy của Lão Huynh.
Nếu Lão Huynh phát hiện Phùng Vân Long muốn giết mình, nó khẳng định sẽ không khoanh tay đứng nhìn, nhưng nó dẫu sao cũng của một con chó, nó mạnh tới mấy cũng không đánh lại Phùng Vân Long.
Mà bởi vì hôm nay đồng hành với Phùng Vân Long, Tiểu Quyển một mực trốn trên đầu hắn, không ở trên lưng Lão Huynh, Lão Huynh không có sự hỗ trợ của Tiểu Quyển, vậy tình cảnh càng nguy hiểm.
Hắn sợ Lão Huynh bị Phùng Vân Long giết.
Nhưng sau khi hắn đến trên vách núi, không nhìn thấy Lão Huynh, lúc ấy cũng an tâm hơn không ít, cho rằng Lão Huynh thấy không đánh lại Phùng Vân Long đã núp đi rồi.
Hắn chuyên tâm đối phó Phùng Vân Long, hiện tại đã khiến Phùng Vân Long hôn mê, Lão Huynh chưa ra, hắn lại có chút lo lắng.
Chu Phàm gọi to vài tiếng, trong một bụi cây, lúc này Lão Huynh mới chui ra, nó chạy nhanh tới, khoái hoạt lắc lắc cái đuôi hình lưỡi liềm với Chu Phàm.
Chu Phàm cười xoa đầu chó của nó:
- Ngươi không sao là tốt rồi.
Lão Huynh chỉ phát ra tiếng hừ hừ, ý bảo mình không sao.
Chu Phàm cười cười, xoay người tóm lấy Phùng Vân Long, nói:
- Đi, chúng ta quay về, hôm nay không ngờ còn có thể bắt được một con cá lớn, trở về mới bào chế hắn, ta cũng muốn xem rốt cuộc xuất phát từ nguyên nhân gì…
Lão Huynh đứng dưới cái bóng của Chu Phàm, nó phe phẩy đuôi, phát ra tiếng lầm bầm giống như đang đáp lại lời nói của Chu Phàm, nhưng đầu nó cúi xuống, ẩn trong bóng râm, miệng lại chậm rãi nhe ra, lộ ra răng nanh dày đặc sắc bén.
…
Sau giữa trưa, nhà Đào Đại Phạn không ra ngoài, cả nhà ngồi trong phòng, bọn họ dường như đang thưởng thức bầu không khí yên tĩnh ấm áp, trong nhất thời không ai nói gì.
Điền Mai Lan đang bóc lạc, buổi tối xào rau dùng lạc.
Đào Tiểu Thiên ngồi trên ghế dựa ở góc phòng, hai tay đút trong tay áo, hắn giống như đang ngẩn ngơ, lúc bình thường, hắn cũng sẽ hay ngẩn ngơ như vậy.
Đào Tiểu Thỏ thì ngồi trên ghế đẩu ở bên trái Đào Tiểu Thiên, nàng đang chơi ngựa gỗ cha khắc cho, nàng mới mười ba mười bốn tuổi vẫn chưa hết ngây thơ chất phác, cầm ngựa gỗ, trên mặt nở nụ cười.
Đào Đại Phạn tối hôm qua trực đêm ở đội tuần tra, từ buổi sáng ngủ thẳng cẳng tới giữa trưa, hắn cũng giống như Điền Mai Lan, ngồi cạnh bàn vuông để ăn cơm, đối diện với Điền Mai Lan.
Hắn dùng khăn lau chậm rãi lau Cửu Hoàn Đao của mình, chín thiết hoàn xuyên trên sống đao thỉnh thoảng phát ra tiếng chuông.
Bên ngoài có tiếng gà gáy, chó sủa từ cửa sổ vọng vào trong nhà.