Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 954: Chương 954: Điên rồi à
Những cái này là vật tư Dương Địch Lý Nghi Loan Ti Phủ đưa hắn để trợ giúp Chu Phàm, hiện tại hắn lại dùng để đối phó Chu Phàm.
Điểm đen nhỏ đó từ xa tới gần, dần dần trở nên rõ ràng trước mắt Phùng Vân Long.
Đập vào trong mắt Phùng Vân Long là giáp trụ cháy đen, hai chân giẫm nhẹ lên một hòn đá nhô ra trên vách đá, cả người được giáp trụ bao bọc, hắn hơi ngửa đầu, ánh mắt trong giáp mặt dường như có liệt diễm đang bốc cháy.
Phùng Vân Long không hề sợ hãi đối mặt với Chu Phàm, trên mặt hắn lộ ra vẻ hung ác tàn bạo quái đản, đột nhiên cười ha hả:
- Sao ngươi không chết! Sao ngươi không chết.
Hắn vừa cười, thiết cầu bọc Bạo Diễm Phù trong tay dùng sức quăng ra.
Vù!
Thiết cầu mang theo quang mang đỏ thẫm bắn nhanh đến Chu Phàm trên vách đá.
Mắt thấy thiết cầu sắp đập lên trên người Chu Phàm, nhưng thân ảnh của hắn lại đột nhiên trở nên mơ hồ, đợi khi rõ ràng lại, đã xuất hiện trên vách đá cách phía bên phải một trượng.
Thiết cầu không đập trúng Chu Phàm, mà đập trúng một chỗ vách đá, ầm ầm nổ tung, khói đen cuồn cuộn, hòn đá lớn nhỏ không đồng nhất từ vực sâu nghìn trượng rơi xuống.
Nếu như bị đập trúng, không thể tóm được vách đá, ngã xuống dưới, trước tiên không nói biển lửa vẫn đang bốc cháy, chỉ là rơi xuống với độ cao như vậy, cho dù là võ giả đã qua Kháng Kích Đoạn cũng không thể may mắn sống sót.
Phùng Vân Long không ngờ cú ném chính xác này của mình lại bị Chu Phàm dùng phương pháp quỷ dị như vậy tránh được, hắn hơi ngẩn ra, thiết cầu trên tay không ngừng được phóng ra.
Nhưng liên tục ba thiết cầu đều không thể đánh trúng Chu Phàm, chỉ khiến vách đá không ngừng phát nổ, đá vụn rơi xuống.
Mà thân thể của Chu Phàm ở trên vách đá còn linh hoạt hơn cả vượn, hắn chỉ là hai chân đạp một cái, chính là nhảy lên cự ly mấy trượng, thân thể nhẹ nhàng, tốc độ nhanh tới khiến người ta cảm thấy đây không giống người, mà giống như một con báo săn trong rừng rậm.
Phùng Vân Long nuốt nước miếng, nhưng hắn vẫn không đi, hắn chưa từng có suy nghĩ lui về phía sau, gương mặt hắn lộ ra càng lúc càng điên cuồng, hắn không rảnh bận tâm tới Lão Huynh có thể tùy thời sẽ nhảy ra, mà rút trường kiếm, dán lên phù lục.
Hắn lui về phía sau mấy bước hung hăng chém lên đá núi dưới chân.
Trường kiếm mang theo phù lực phát ra lửa sáng, xì một tiếng, cả khối đá núi vỡ ra, rơi xuống dưới.
Sau đó Hắn mới đi qua, nhìn xuống dưới vách núi, sau đó hắn phát hiện ở trên vách đá không còn thân ảnh của Chu Phàm.
Trên mặt hắn lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết, hắn cảm thấy khối nham thạch to lớn đó đã đập cho Chu Phàm rơi xuống.
- Ngươi đang tìm ta à?
Ngay lúc Phùng Vân Long đang vui mừng khôn xiết, phía sau hắn truyền đến thanh âm thản nhiên của Chu Phàm.
Sắc mặt Phùng Vân Long đại biến, hắn xoay người, trường kiếm trong tay không chút do dự chém ngang về phía sau.
Keng.
Trường kiếm và đao gỉ dài nhỏ va chạm, lại bị chặt đứt.
Lưỡi đao bén nhọn của đao gỉ kề vào chỗ tim Phùng Vân Long.
Hai mắt Chu Phàm lạnh lùng nhìn Phùng Vân Long:
- Nói, ai bảo ngươi giết ta?
Tất cả nằm ngoài ý liệu của Chu Phàm, hắn và Phùng Vân Long không quen biết, vậy chắc không có bất kỳ thù hận gì, hơn nữa đối phương còn là Thám Quyệt Viên của Dương Địch Lý Nghi Loan Ti được bọn Kỷ Khánh xác nhận.
Cũng bởi vì là Thám Quyệt Viên của Nghi Loan Ti, Chu Phàm mới một mực không hoài nghi Phùng Vân Long, đồng thời cho rằng hắn đáng tin cậy.
Nhưng không ngờ Phùng Vân Long lại hạ sát thủ đối với hắn, nếu không phải khi chướng khí phát nổ bốc cháy, hắn nhanh chóng giẫm lên vách đá bỏ chạy, tận lực rời xa hỏa diễm phát nổ.
Nếu không cho dù hắn không chết, cũng sẽ bởi vì nhiệt độ cao đốt cháy mà bị thương không nhẹ.
Phùng Vân Long không trả lời, hắn chỉ phát ra tiếng cười quái đản, kiếm gãy trong tay tiếp tục đâm tới Chu Phàm.
Chu Phàm hừ lạnh một tiếng, cổ tay run lên, Tinh Sương Đao gạt lên, đao quang xẹt qua, cánh tay phải của Phùng Vân Long bị chém đứt.
Máu tươi từ chỗ đứt của cánh tay phải phun trào.
Phùng Vân Long phát ra tiếng kêu đau đớn thê lương, đau đến gương mặt của hắn trở nên vặn vẹo,
- Ta muốn giết ngươi, giết ngươi.
Hắn điên cuồng vung cánh tay trái ý đồ công kích Chu Phàm.
Hai hàng lông mày Chu Phàm nhăn lại, đao gỉ trong tay lại chém một cái, cũng chặt đứt cánh tay trái của Phùng Vân Long, cánh tay trái máu tươi phun trào, khiến cho hai bên sườn hắn đã bị nhuộm đỏ.
Trong mắt Phùng Vân Long vẫn mang theo vẻ điên cuồng, nhìn Chu Phàm, luôn miệng gào thét muốn giết Chu Phàm.
- Ngươi chắc biết ngươi không giết được ta, nói ra những gì ngươi biết, ta có thể tha cho ngươi một mạng.
Chu Phàm lạnh lùng nhìn chằm chằm Phùng Vân Long, nói một lời rất dối lòng.
Trên mặt Phùng Vân Long lại lộ ra nụ cười quỷ dị, hắn đột nhiên nhảy dưới phía dưới Đoạn Vân Nhai.