Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 951: Chương 951: Không bằng chó (2)
- Nhưng hiện tại ta ngay cả nhập môn như cha và Chu đại nhân cũng không thể làm được.
Đào Tiểu Thiên cười khổ.
- Từ từ sẽ đến, đừng vội…
Chu Phàm khuyên giải.
- Ta cảm thấy, ca ca không trở thành võ giả thì tốt hơn, Chu Phàm ca ca còn nói rất nguy hiểm, nếu ngươi trở thành võ giả, cha mẹ khẳng định cả ngày sẽ lo lắng cho ngươi, bên ngoài có gì tốt, quá nguy hiểm.
Đào Tiểu Thỏ cảm thấy may mắn nói.
- Ngươi chẳng phải rất muốn ra bên ngoài xem thử à? Vừa rồi khi Chu đại nhân nói chuyện bên ngoài, hai mắt ngươi chính là sáng rực lên, còn nói ta nữa…
Đào Tiểu Thiên có chút khó chịu nói.
- Muốn thì muốn, nhưng vẫn quá nguy hiểm…
- Trở thành võ giả, chỉ cần cẩn thận một chút thì không có việc gì đâu.
Đào Tiểu Thiên cũng cho đối với người nhà của mình, mới từ tính cách trầm mặc biến thành có chút nói nhiều hơn.
- Chờ gặp chuyện không may thì muộn rồi.
- …
Chu Phàm nhìn hai huynh muội cãi nhau về chuyện này, chỉ ở bên cạnh cười.
Bỗng dưng hắn lại nghĩ tới muội muội, nghĩ tới Tiểu Liễu,
Nói đùa một lúc với hai huynh muội Đào Tiểu Thiên, mới dẫn theo Lão Huynh trở về nơi mình ở.
Hắn đóng cửa lại châm đèn, Lão Huynh lại lập tức nằm ở trong góc nghỉ ngơi.
Tiểu Quyển sớm đã trở lại trên đầu hắn, hắn ngồi xuống, lấy ra bản đồ của Cao Tượng Huyện xem một lần, hơi nhíu mày, đến Cao Tượng Huyện Thành tham gia thư viện đại khảo, với cước lực của hắn, cũng phải cần khoảng nửa tháng thời mới có thể tới nơi.
Hiện tại sắp qua hai tháng rồi, lại cân nhắc tới trên đường có thể phát sinh tình huống đột phát, hắn ít nhất phải dự lưu thêm năm ngày mới được.
Nhưng hiện tại hắn bị chuyện Thi Cốt Thử di chuyển cầm chân ở đây, trong nhất thời không thể lên đường.
Hắn nghĩ một chút, tối đa nơi này lại Mộc Pha Thôn thêm mười ngày, nếu vẫn không có kết quả, vậy hắn chỉ có thể nói một tiếng với bên Hoàng Diệp lão đạo, sau đó rời khỏi nơi này đến Cao Tượng Huyện Thành.
Hoàng Diệp lão đạo đã đáp ứng hắn, sẽ không làm ảnh hưởng tới chuyện hắn tham gia thư viện đại khảo.
Đến lúc đó cho dù hắn không thể tra ra gì, cũng chỉ có thể giao cho Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti hoặc là bên Dương Địch Lý Nghi Loan Ti xử lý.
Đương nhiên kết quả tốt nhất là hắn tự tay giải quyết đem chuyện này, như vậy hắn mới có thể an tâm lên đường.
Sáng sớm hôm sau, Chu Phàm dt Lão Huynh và Phùng Vân Long rời khỏi Mộc Pha Thôn đến Đoạn Vân Nhai.
Đến trên xích đạo, Chu Phàm và Lão Huynh đều phóng chân mà chạy.
- Đuổi theo.
Chu Phàm chỉ bỏ lại một câu như vậy.
Phùng Vân Long nhìn thân ảnh lập tức cách hắn ba bốn trượng, hơi ngẩn ra, có điều hắn cũng vội vàng thi triển thân pháp chạy theo sau, rụt rè nói:
- Đại nhân, một ngày dài như vậy, hay là đi chậm một chút, đi nhanh thì quá nguy hiểm.
- Không sợ.
Chu Phàm nói rất ngắn gọn, hắn chính là người rất quý trọng thời gian.
Phùng Vân Long chỉ có thể vẻ mặt đau khổ đuổi theo bước chân của Chu Phàm.
Sau nửa canh giờ, Phùng Vân Long biết vì sao nói không sợ, phàm là có quái quyệt tìm chết dám xông lên, còn chưa triển khai công kích, hắn cũng chưa kịp rút trường kiếm, quái quyệt đã bị Chu Phàm một đao giải quyết.
Đao nhanh tới khiến Phùng Vân Long tặc lưỡi không thôi, thực lực của vị Tuần Sát Sứ đại nhân này quả nhiên cao thâm mạc trắc, chẳng trách dám dùng loại tốc độ này lao thẳng về phía trước trên hoang dã.
Sợ thì cũng không phải là sợ, nhưng Phùng Vân Long cảm thấy mệt, hắn chỉ là Tốc Độ Đoạn, tốc độ không tồi, nhưng dẫu sao cũng không phải Thể Lực Đoạn, sau khi chạy nửa canh giờ, hắn đã mệt tới thở dốc.
Hắn có lòng muốn nói nghỉ ngơi một lúc, nhưng Chu đại nhân khẳng định không mệt, mấu chốt là con chó đó của hắn, cũng chạy tốc độ nhanh như vậy như hắn nửa canh giờ, lại không lộ ra một chút vẻ mỏi mệt.
Điều này khiến Phùng Vân Long thật sự ngại mở miệng, hắn không thể ngay cả một con chó cũng không bằng chứ?
Chỉ có thể cắn răng chống đỡ, đi theo bên cạnh Chu đại nhân.
Như vậy lại qua nửa canh giờ, đến Đoạn Vân Nhai, Chu Phàm và Lão Huynh mới dừng chân.
Phùng Vân Long đã đầu đầy mồ hôi, quần áo của hắn đã bị mồ hôi thấm ướt, hai chân run rẩy, chạy tới hắn có chút muốn nôn, chỉ cảm thấy toàn thân bất lực, hắn dám đảm bảo nếu hiện tại có một Hắc Du công kích hắn, hắn sẽ chuẩn bị nằm đó, để mặc Hắc Du xử trí hắn.
Hắn thật sự không muốn động đậy.
Từ Mộc Pha Thôn đến Đoạn Vân Nhai trước nay cũng phải mất hai canh giờ lộ trình, một canh giờ đã chạy xong, có thể không mệt sao?
Phùng Vân Long sắp mệt tới nằm bò mệt mỏi đi phía sau Chu Phàm đi lên Đoạn Vân Nhai.
Chu Phàm nhìn vách núi phía dưới mây trôi lượn lờ, hắn lại quay đầu nhìn Phùng Vân Long, hơi nhíu mày nói:
- Lão Phùng, ngươi phải rèn luyện nhiều hơn mới được.
- …
Trên mặt Phùng Vân Long miễn cưỡng nở một nụ cười,
- Vâng, ta trở về khẳng định sẽ tu luyện thật tốt.