Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 950: Chương 950: Không bằng chó

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bọn họ đương nhiên sẽ không hoài nghi tính chân thực trong lời nói của Chu Phàm, nhưng nguồn suy luận của Chu Phàm là căn cứ vào tiền đề những quái quyệt đó quả thật là đang sợ thứ gì đó.

Chu Phàm nhìn ra vẻ rối rắm do dự trong lòng ba người, hắn nghĩ một chút rồi nói:

- Tạm thời không nói đến suy luận đó của ta, nhưng chuyện Thi Cốt Thử di chuyển là thật, những quái quyệt đó trốn ở trong động cũng là thật, hai cái không thể làm giả, sợ rằng rất có thể có nguy hiểm mà chúng ta không biết đang tiến đến.

- Đại nhân nói rất có lý, từ tên của mấy loại quái quyệt mà đại nhân nói, đại đa số chúng không phải là quái quyệt biết đào động để sinh tồn, chúng trốn ở trong động quả thật là rất không bình thường.

Sắc mặt Phùng Vân Long nghiêm túc thừa nhận.

- Ngươi đã cảm thấy có lý, vậy ta kiến nghị lập tức báo tình huống phát hiện được ở bên này với Dương Địch Lý Nghi Loan Ti, bảo bọn họ làm chuẩn bị trước.

Chu Phàm bình tĩnh nói,

- Còn nữa, Mộc Pha Thôn và Đại Phiến Thôn ở gần ba nơi Dã Lang Pha cũng phải làm chuẩn bị di dời.

Chu Phàm luôn có dự cảm rất không tốt, thứ không biết có thể khiến đàn Thi Cốt Thử di chuyển đó, sợ rằng không đơn giản.

Đã như vậy, không thể chờ khi chuyện phát sinh mới làm chuẩn bị.

- Vâng.

Ba người Kỷ Khánh đồng loạt đứng lên trả lời.

Thế này không khác gì mệnh lệnh Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti đưa xuống, bất kể trong lòng bọn họ nghĩ như thế nào, đều chỉ có thể nghe lệnh mà làm việc.

Hơn nữa ba người Kỷ Khánh cũng rất, Thi Cốt Thử di chuyển và quái quyệt chủng loại phong phú trốn ở bên trong tổ rỗng của Thi Cốt Thử, hai chuyện này chập lại với nhau, sợ rằng đúng là dấu hiệu của nguy hiểm tiến đến.

Cảm tri của nhân loại đối với nguy hiểm là không bằng dã thú sinh hoạt ở dã ngoại, một số dã thú thường thường có thể biết trước sóng thần, chấn khi tai hoạ tiến đến, mà cảm tri đối với nguy hiểm của quái quyệt không dám nói là tốt hơn dã thú, nhưng tuyệt đối sẽ không yếu hơn dã thú.

Nhất là cảm tri đối với quái quyệt cường đại.

Làm chuẩn bị trước luôn tốt, lo trước khỏi hoạ.

- Phùng Vân Long, ngày mai ngươi cùng ta lại tới Đoạn Vân Nhai một chuyến, ta muốn đích thân xuống sườn núi xem thử.

Chu Phàm nghĩ một chút lại bổ sung.

Phùng Vân Long hơi sửng sốt, hắn vội vàng nói:

- Đại nhân, Đoạn Vân Nhai chính là huyền nhai tuyệt bích, sâu tới nghìn trượng, nếu vô ý ngã xuống, cho dù là võ giả đã qua Kháng Kích Đoạn, cũng rất có thể sẽ mất mạng, nếu đại nhân muốn thăm dò Đoạn Vân Nhai, vậy chúng ta cần bàn bạc kỹ hơn, ngàn vạn lần không thể vội vàng.

- Ngươi yên tâm, ta có biện pháp, một mình ta xuống là được rồi, ngươi ở trên vách đá phụ trợ.

Chu Phàm kiên định nói.

Hắn lấy đâu ra thời gian mà từ từ?

Thư viện đại khảo đang chờ hắn, vả lại nguy hiểm không biết lúc nào sẽ đột nhiên tiến đến, bất kể nhìn từ góc độ nào, hắn đều phải mau chóng nghĩ cách giải quyết đem chuyện này.

Phùng Vân Long thấy vậy chỉ có thể gật đầu đáp ứng.

Chu Phàm do dự một chút, vẫn quyết định trước tiên không báo cáo với bên Lạc Thủy Hương, dẫu sao hiện tại dưới tình huống rất nhiều chuyện chưa rõ ràng, báo cáo cũng vô dụng.

Thương lượng xong, Chu Phàm trở về nhà Đào Đại Phạn ăn cơm chiều, về phần vấn đề ăn ở của Phùng Vân Long, tự nhiên có bọn Kỷ Khánh giải quyết, không cần mình quan tâm.

Ở trong nhà của Đào Đại Phạn, Chu Phàm mới có thể tạm thời thả lỏng, không cần nghĩ tới những chuyện phức tạp đó, cùng ăn cơm nói chuyện phiếm với gia đình thật thà chất phác này.

Nhà Đào Đại Phạn luôn khiến Chu Phàm nhớ tới cha mẹ ở Tam Khưu Thôn, trước kia khi cả nhà bọn họ ăn cơm cũng ấm áp hòa hợp như vậy.

Hiện tại hắn vì không ngừng đề thăng cảnh giới, mà không thể không chạy khắp nơi, cha mẹ ở trong thôn khẳng định rất tịch mịch.

Hắn không nghĩ việc này nữa, mà là cùng bọn Đào Đại Phạn nói một số đề tài thoải mái.

Người của Thời đại này bởi vì sự tồn tại của hoang dã, nếu không phải võ giả, rất ít có cơ hội rời khỏi nơi mình ở, Chu Phàm du lịch ở Lạc Thủy Hương hơn một tháng, lịch duyệt so với người thường thì phong phú hơn không biết bao nhiêu lần.

Nhắc tới một số nơi đã đi qua, quái quyệt đặc biệt từng thấy khi du lịch, khiến cả nhà Đào Đại Phạn liên tục kinh thán, nhất là huynh muội Đào Tiểu Thiên và Đào Tiểu Thỏ, nghe say sưa.

Sau khi ăn xong Chu Phàm lạ cáo từ cả nhà Đào Đại Phạn, huynh muội Đào Tiểu Thiên đã có chút quen thuộc với hắn tiễn hắn ra cửa.

- Nếu ta có thể trở thành một võ giả như Chu đại nhân thì tốt rồi, như vậy có thể đi du lịch khắp nơi.

Đào Tiểu Thiên có chút hâm mộ nói.

Chu Phàm chỉ cười cười,

- Trở thành võ giả kỳ thật không tốt như ngươi nghĩ đâu, dã ngoại tràn ngập đủ loại nguy hiểm, tùy thời đều có khả năng mất mạng, cho dù ngươi trở thành võ giả, cũng đừng luôn nghĩ tới rời khỏi thôn, chờ thực lực thực sự cường đại, ít nhất phải tới Tốc Độ Đoạn, có tốc độ khá nhanh để giữ mạng, mới có thể rời khỏi thôn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...