Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 945: Chương 945: Tai hoạ ngầm của phân liệt (2)
Vật nhỏ này lại đang ngủ… Chu Phàm thở dài, ăn no rồi ngủ, ngủ chán lại ăn, ngày tháng sống cũng quá tiêu sái.
- Còn muốn chân gà chân vịt không? Mau làm việc đi.
Sắc mặt Chu Phàm hơi trầm xuống trách mắng.
Tiểu gia hỏa này thuộc về loại cho tí màu thì sẽ dám mở phường nhuộm điển hình, không thể quá dễ tính với nàng.
Tiểu Quyển vừa nghe sắp bị tịch thu chân gà chân vịt, nàng vội vàng từ trên lưng chó nhảy xuống, chạy đến trước hố dốc nhìn, trong lòng tràn ngập vẻ chí đắc ý mãn, giờ đã khác xưa, hôm nay khẳng định là nhìn thấy hố dốc này rất rõ ràng!
- Chủ nhân đừng quên một trăm cái chân vịt đã đáp ứng ta.
Tiểu Quyển lại lo lắng quay đầu nói.
Chu Phàm tức giận nói:
- Biết rồi, làm nhanh lên.
- Muốn bao nhiêu Tiểu Tiểu Quyển?
Tiểu Quyển kiêu ngạo hỏi.
- Trước tiên năm mươi đã.
Chu Phàm nghĩ một chút, như vậy cho dù gặp phải lối rẽ, cũng có thể khiến Tiểu Tiểu Quyển tách ra đi.
- Bọn họ có thể nghe hiểu mệnh lệnh của ngươi không?
Chu Phàm có chút lo lắng hỏi.
- Đương nhiên có thể, trước kia đều nghe hiểu, hiện tại càng không có vấn đề.
Tiểu Quyển trả lời.
- Vậy là tốt nhất, ngươi bảo bọn họ gặp phải lối rẽ thì chia làm hai đôi đi, cuối cùng không ít hơn hai người một tổ, nếu hai người một tổ lại gặp lối rẽ, không cần tách ra, một mực đi là được rồi.
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.
- Vì sao phải hai người một tổ?
Tiểu Quyển có chút khó hiểu hỏi.
- Hai người một tổ, cho dù gặp công kích, nếu có một người chết vậy người khác, cũng có thể trốn về báo cáo, vả lại Tiểu Tiểu Quyển đó sau khi chết sẽ rơi xuống tóc, tốt nhất cứ nhặt nó về thì thích hợp hơn, để tránh đến lúc đó lại xuất hiện di chứng gì.
Chu Phàm trả lời.
Tiểu Quyển gật đầu nói:
- Có lý, kỳ thật ta cũng nghĩ giống như chủ nhân.
- Đừng nhiều lời, mau bắt đầu đi.
Chu Phàm xụ mặt nói, hắn không tin Tiểu Quyển là nghĩ như vậy, trong đầu ả này trừ chân gà chân vịt ra thì cơ hồ không nghĩ tới bất kỳ việc gì khác.
Tóc của Tiểu Quyển cuốn lại, một đoạn tóc tách ra, hóa thành một Tiểu Tiểu Quyển, Tiểu Tiểu Quyển này rất nhanh bắt đầu phân liệt, một thành hai, hai thành bốn… Đợi cho tới năm mươi, Tiểu Quyển vội vàng bảo bọn họ ngừng lại.
Năm mươi Tiểu Tiểu Quyển xếp thành một đội, giống như sắp xuất chinh vậy.
- Xuất phát, phía trước đợi phía sau một chút, phía sau chạy nhanh lên.
- Nỗ lực, cẩn thận, gặp phải nguy hiểm giữ mạng quan trọng nhất, mau chạy đi…
Tiểu Quyển đứng ở bên cạnh dặn dò.
Năm mươi Tiểu Tiểu Quyển chạy vào trong hố dốc đen xì, rất nhanh liền biến mất.
Sau khi năm mươi Tiểu Tiểu Quyển đi vào hố dốc, Chu Phàm cũng không có việc gì làm, hắn đứng đó cân nhắc dung hợp kỹ xảo chiến đấu.
Tiểu Quyển thì nằm trên mặt cỏ, tay ngắn chăn ngắn dạng ra thành hình chữ đại, giống như một con cá ươn, nằm sưởi nắng, khiến cho nàng thích ý thở phì phì.
Lão Huynh cảnh giới xung quanh, đề phòng có quái quyệt ập tới.
So sánh hai đứa, khiến Chu Phàm hừ lạnh một tiếng, hắn đánh ra một quyền.
Quyền phong vù vù, trực tiếp hất văng Tiểu Quyển đ nằm trên cỏ, khiến cho Tiểu Quyển lăn mấy vòng trên cỏ xanh.
Nhưng nàng không đứng dậy, cũng không tức giận, chỉ xoay người, tiếp tục phơi nắng, trên mặt lộ ra nụ cười ngu ngốc khoái hoạt.
Khóe mắt Chu Phàm giật giật, hắn dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, xoay người tiếp tục đánh quyền.
Kỳ thật sau khi Tiểu Tiểu Quyển có một chút linh trí, không cần đợi Tiểu Quyển gọi bọn họ về nữa, nếu bọn họ nếu đến cuối, sẽ tự động quay về báo cáo tình huống.
Cho nên Tiểu Quyển mới lười biếng như vậy.
Qua nửa canh giờ, mới có Tiểu Tiểu Quyển lần lượt từ trong cửa động chạy ra, bọn họ lề mề đi đến bên cạnh Tiểu Quyển, non nớt gọi mẹ.
Bọn họ cũng chỉ biết gọi một chữ Mẹ.
Tiểu Quyển ngồi dậy, duỗi người,
- Đứng đó, đứng đó.
Tiểu Tiểu Quyển ngoan ngoãn xếp thành một đội ngũ dài.
Tiểu Tiểu Quyển Lục tục từ trong hố dốc đi ra gia nhập vào trong đội ngũ.
Lại đợi một lúc, không còn Tiểu Tiểu Quyển đi ra nữa, Tiểu Quyển bắt đầu kiểm kê số lượng Tiểu Tiểu Quyển, đếm hai lần mới phát hiện còn lại bốn mươi ba Tiểu Tiểu Quyển.
Chu Phàm dừng tu luyện, đi tới, bảy Tiểu Tiểu Quyển đó hiện tại chưa ra, xem ra là gặp bất ngờ chết rồi.
Tiểu Quyển bắt đầu bảo Tiểu Tiểu Quyển dung hợp, bốn mươi ba Tiểu Tiểu Quyển dung hợp làm một, khi những Tiểu Tiểu Quyển này phân liệt thể tích sẽ không biến thành nhỏ đi, dung hợp về cũng vậy.
Tiểu Tiểu Quyển chạy tới dung nhập vào trong tóc của Tiểu Quyển, Tiểu Quyển nhắm mắt lại, không lập tức mở ra giống như trước kia, mi nhỏ của nàng chậm rãi nhíu lại, lượng tin tức bốn mươi ba Tiểu Tiểu Quyển mang về thật sự quá lớn, nàng đang tiêu hóa.
Chu Phàm kiên nhẫn chờ, qua mấy chục hơi thở, Tiểu Quyển mới mở mắt.
- Thế nào? Nhìn thấy gì?
Chu Phàm hỏi.