Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 944: Chương 944: Tai hoạ ngầm của phân liệt
Ít nhất thì cũng có thêm nhiều phân thân cũng rất không tồi.
- Tiểu Quyển, ngươi biết mình có thể phân liệt ra bao nhiêu Tiểu Tiểu Quyển không?
Chu Phàm hỏi.
- Không biết.
Tiểu Quyển lắc đầu, trên mặt nàng lộ ra vẻ nóng lòng muốn thử,
- Hay là ta bảo bọn họ tiếp tục phân liệt thử xem?
- Tạm thời đừng thử loạn.
Sắc mặt Chu Phàm có chút ngưng trọng,
- Loại năng lực này không thể là phân thân vô hạn, ta sợ phân quá nhiều, nói không chừng sẽ có chuyện không tốt phát sinh, vừa rồi ra ngươi phân liệt ra mấy trăm có cảm thấy thân thể không thoải mái không?
- Cái này á…
Tiểu Quyển nghiêm túc suy nghĩ một lúc, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu, trên mặt lộ ra một tia sợ hãi,
- Vừa rồi khi nhìn bọn họ không ngừng phân liệt, ta cảm thấy mình giống như có chút kinh hồn táng đảm.
Tiểu Quyển tùy tâm như vậy, liệu có phải là ảo giác của nàng không?
Nhưng nếu không phải ảo giác, phân liệt quá nhiều nói không chừng xuất hiện chuyện như mất khống chế hoặc là hao hết lực lượng của Tiểu Quyển phát sinh…
Hiện tại hắn cũng có chút không rõ, vì sao Tiểu Tiểu Quyển có thể không ngừng phân liệt, cái dựa vào là lực lượng gì?
Dẫu sao Tiểu Tiểu Quyển thứ nhất cần Tiểu Quyển giật một đoạn tóc xuống, nhưng Tiểu Tiểu Quyển khác không ngờ là từ Tiểu Tiểu Quyển tự động phân liệt, dường như không cần dựa vào Tiểu Quyển.
Loại năng lượng này có thể phân liệt mãi thì đúng là quỷ dị.
Có điều vốn chính là quái quyệt, chuyện của quái quyệt thường thường rất khó nói rõ, phân liệt quỷ dị một chút cũng không phải chuyện quá kỳ quái gì.
Chu Phàm nghĩ đến đây, lại sắc mặt nghiêm túc dặn dò:
- Trước khi chưa làm rõ, sau này không thể phân liệt lung tung, tối đa chỉ là mấy trăm như hôm nay, nếu không thật sự ra chuyện gì, ta cũng không thể nào cứu được ngươi đâu.
Sắc mặt Tiểu Quyển trắng bệch gật đầu, chuyện gì nàng cũng có thể nghe không vào, nhưng là một người đặc biệt quý trọng cái mạng nhỏ của mình, lời này nàng triệt để nhớ kỹ.
Sau này không thể phân liệt mấy trăm, tối đa phân liệt mấy chục thôi, đừng vượt quá một trăm… Nàng yên lặng tự yên lặng mình.
Làm rõ việc này, Chu Phàm lại bảo Tiểu Quyển dẫn theo Tiểu Tiểu Quyển của nàng tiếp tục lần mò chơi đùa, mà bản thân thì đi rửa mặt.
Rửa mặt xong, hắn bảo Tiểu Quyển về lại đầu trọc của mình, sau đó hắn mang theo Lão Huynh mà nhà Đào Đại Phạn ăn bữa sáng.
Trải qua hai bữa cơm chung ngày hôm qua, nhà thôn chính Đào Đại Phạn cũng trở nên tự nhiên hơn rất nhiều với Chu Phàm.
Tiểu cô nương Đào Tiểu Thỏ này lại rất thân mật gọi ‘Chu Phàm ca ca’, Điền Mai Lan cũng dám mở miệng bảo Chu Phàm ăn nhiều một chút.
Chu Phàm lại nói một số chuyện bên ngoài với Đào Đại Phạn, thỉnh thoảng hắn cũng sẽ mở miệng hỏi Đào Tiểu Thiên Đào Tiểu Thiên chuyện trong thôn, Đào Tiểu Thiên thành thật ít lời cũng nhất nhất trả lời Chu Phàm.
Chu Phàm cũng biết Đào Tiểu Thiên trước giờ luôn muốn tự nguyện gia nhập đội tuần tra, làm ra cống hiến cho thôn.
Nhưng Đào Đại Phạn và Điền Mai Lan đều không chịu đáp ứng việc này, bởi vì Đào Tiểu Thiên không phải võ giả, không phải võ giả mà ở trong đội tuần tra, rất có thể là không cẩn thận sẽ mất mạng.
Phương pháp luyện lực của đội tuần tra không thể dạy Đào Tiểu Thiên, Đào Đại Phạn nghĩ cách từ bên ngoài tìm một quyển phương pháp luyện lực dạy cho Đào Tiểu Thiên, nhưng Đào Tiểu Thiên luyện lâu như vậy, vẫn không thể vượt qua ngưỡng cửa võ giả.
Đây đều là nói chuyện phiếm khi ăn cơm, Chu Phàm nghe phu phụ Đào Đại Phạn kể.
Khi nói tới việc này, Chu Phàm còn nhìn thấy trong mắt Đào Tiểu Thiên lộ ra một tia khao khát.
Nhưng loại chuyện này hắn cũng không có biện pháp gì hay, hơn nữa cho dù trở thành võ giả, cũng chưa chắc có thể bảo đảm an toàn của mình, còn không bằng làm người thường, được thôn che chở, cứ như vậy bình tĩnh sống cả đời.
Dẫu sao Đào Tiểu Thiên không phải loại đoản mệnh, không phải lo lắng vì tuổi thọ quá ngắn.
Hơn nữa đây là chuyện của Đào gia, hắn cũng không tiện nói nhiều, hắn chỉ cười cười nói tới đề tài khác với cả nhà Đào Đại Phạn.
Sau khi ănn xong bữa sáng, Chu Phàm dẫn theo Lão Huynh lại rời khỏi thôn, tiến vào dã ngoại.
Lần này sau khi trải qua một canh giờ cấp tốc đi đường, đã tới Dã Lang Pha.
Đến Dã Lang Pha, Chu Phàm không lãng phí thời gian, mang theo Lão Huynh tới thẳng một hố dốc đa phát hiện ngày hôm qua.
Nhìn hố dốc bị dỡ bỏ thảm cỏ, hắn nhìn lưng chó của Lão Huynh:
- Tiểu Quyển, ngươi mau ra đây.
Không có được đáp lại.
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, chắc không phải là trên đường đi quá nhanh khiến nàng từ trên lưng Lão Huynh ngã xuống chứ?
Nhưng điều này là không quá có khả năng, dẫu sao Tiểu Quyển cũng biết rời khỏi đầu mình quá lâu là sẽ chết, với tính cách của nàng, khẳng định cũng sợ bị ngã, nàng một mực dùng tóc buộc vào lông chó.
Chu Phàm nghĩ như vậy, lại gọi mấy tiếng.
Tiểu Quyển mới từ trong lông chó ngẩng đầu lên, nàng vẫn buồn ngủ, mơ mơ màng màng.