Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 942: Chương 942: Vô hạ
Chu Phàm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mắng:
- Bảo ngươi nghĩ dạ thị, ngươi lại thêm một phân thân làm cái gì?
Hiện tại hắn đã biết rõ rồi, Vận Luân Bào Bào Quả khẳng định là coi Tiểu Quyển muốn hai loại năng lực, mới xuất hiện loại tình huống này.
Sắc mặt Tiểu Quyển sầu khổ, nàng đạp chân, vừa muốn nói gì đó, cả người đột nhiên nổ tung, hóa thành một đoàn tóc đen xì.
Sợi tóc hỗn loạn không ngừng xoay đi xoay lại trong không trung.
Chu Phàm chỉ có thể đứng ở bên cạnh nhìn, không biết nên làm thế nào cho phải, dẫu sao nếu giống như hắc long nói mà làm, muốn thông qua Vận Luân Bào Bào Quả đạt được một loại năng lực dạ thị, sẽ không gặp phải chuyện gì cả, ai ngờ Tiểu Quyển lại ngốc tới bỏ thêm một phân thân.
Trong lòng hắn có chút kỳ quái, Tiểu Quyển vốn có phân thân, cho dù thêm phân thân, vấn đề chắc không lớn mới đúng, vì sao lại có biến hóa như vậy?
Sợi tóc đen xì trong không trung không ngừng khuếch tán, che khuất toàn bộ nóc nhà, giống như trong phòng xuất hiện một đoàn mây đen.
Hắn hơi nhướng mày, Tiểu Quyển chắc chưa chết, nhưng hắn cũng không rõ tình trạng hiện tại của Tiểu Quyển, chỉ có thể tiếp tục tĩnh quan kì biến.
Mây tốc đen xì chỉ có thể nhìn thấy sợi tóc không ngừng phiêu đãng vấn vít, biến thành một mảng hỗn độn, tình trạng như vậy duy trì một thoáng, sau đó tóc đột nhiên cuộn lại thành một đoàn, biến ảo thành người nhỏ.
Người nhỏ phát ra một tiếng a rồi từ trong không trung rơi xuống.
Chu Phàm vội vàng vươn tay ra bắt lấy nàng, nàng mới không tiếp tục rơi nữa.
Chu Phàm đặt nàng lên bàn gỗ trong phòng, nhìn chằm chằm nàng, nhưng Tiểu Quyển và trước khi chưa ăn Vận Luân Bào Bào Quả không có biến hóa bao lớn.
- Ái dà, thiếu chút nữa thì cho rằng chơi xong cái mạng nhỏ này rồi.
Tiểu Quyển vỗ vỗ ngực, xanh cả mặt nói.
- Hiện tại ngươi cảm thấy thế nào?
- Rất tốt.
- …
Tiểu Quyển cẩn thận quan sát thân thể mình.
- Cái gì gọi là rất tốt, ngươi có cảm thấy trong thân thể của mình có biến hóa gì không?
Chu Phàm ôm mặt hỏi, thật sự rất khó câu thông.
- Không cảm thấy có gì khác cả.
Tiểu Quyển lắc đầu nói.
Chu Phàm thở dài, chỉ có thể xách Tiểu Quyển đi đến bên giường, sau đó ném nàng xuống giường, cười khà khà hai tiếng.
Tiểu Quyển cảm thấy có chút mạc danh kỳ diệu hỏi:
- Chủ nhân, ngươi muốn làm gì?
Chu Phàm hừ một tiếng, kéo chăn lại, che Tiểu Quyển đi.
- Phát hiện mình có thể dạ thị không?
Chu Phàm hỏi.
- Không thể, xung quanh đen xì.
Thanh âm của Tiểu Quyển từ trong chăn truyền ra.
- Ngu ngốc, ngươi thử thầm nghĩ ở trong lòng là mình muốn dạ thị, xem liệu có được không?
Chu Phàm cảm thấy chắc sẽ không thất bại, nếu thất bại Tiểu Quyển cho dù không chết cũng sẽ không nhẹ nhàng như vậy.
Đây là đã thành công.
Một lát sau, thanh âm của Tiểu Quyển hưng phấn truyền ra:
- Ta có thể dạ thị, ối, bên trong giống như ban ngày vậy.
Lúc này Chu Phàm mới hé chăn ra một chút, hắn cũng chui vào, nhìn về phía Tiểu Quyển,
- Ngươi nhìn ta đi.
Tiểu Quyển nghe lời nhìn về phía Chu Phàm, Chu Phàm phát hiện hai mắt nàng ánh lên ánh sáng, ánh sáng này nếu không nhìn kỹ, căn bản khó có thể thấy được.
Điều này khiến Chu Phàm rất hài lòng, hắn cười cười, lật chăn ra,
- Vậy chỉ còn lại một vấn đề, chính là phân thân của ngươi có thể dạ thị hay không, mau làm ra một phân thân, thử một chút.
Tiểu Quyển gật đầu, nàng đã rất quen thuộc với ngưng tụ phân thân, sau đó tóc của nàng hơi cuốn lại giật ra một đoạn, một một Tiểu Tiểu Quyển đã được phân ra.
Chỉ là Tiểu Tiểu Quyển nhỏ hơn Tiểu Quyển một vòng đó, nàng đứng lắc lư người, tóc cũng cuốn lại theo, lại một Tiểu Tiểu Quyển được ngưng tụ.
- Ơ…
Chu Phàm ngẩn người, hắn nhớ rõ Tiểu Quyển chỉ có thể ngưng tụ ra một phân thân, lần này không ngờ lại có tới hai.
Tiểu Quyển cũng mắt trợn trừng nhìn hai Tiểu Tiểu Quyển.
Nhưng hai Tiểu Tiểu Quyển vẫn không dừng lại, bọn họ lại bắt đầu phân liệt, từ hai chia làm bốn, bốn chia làm tám, tám chia làm mười sáu, mười sáu chia làm ba mươi hai…
Dần dần, trên giường đều là Tiểu Tiểu Quyển.
Những Tiểu Tiểu Quyển này cũng không cr hai mắt vô thần, bọn họ quay đầu nhìn xung quanh, thì thầm nói nhỏ.
- Chân gà.
- Chân vịt.
- Chân gà ăn ngon.
- Chân vịt ngon hơn.
- Chân gà ở đâu?
- Chân vịt ở đâu?
…
Phân liệt vẫn đang tiếp tục, Chu Phàm hít một hơi lạnh, cứ tiếp tục như vậy, sợ là cả gian nhà đều không chứa được, hắn nhìn Tiểu Quyển thân cao cũng coi như là hạc trong bầy gà ở chính giữa các Tiểu Tiểu Quyển, gấp giọng nói:
- Còn không mau nghĩ biện pháp khống chế đi.
- Ài ài, đừng phân, đừng phân nữa.
Tiểu Quyển vội vàng kêu lên.
Nhưng Tiểu Tiểu Quyển không nghe, chỉ cười hì hì tiếp tục phân liệt.
- Ngu ngốc, ngươi kêu la thì có ích lợi gì?
Chu Phàm tức giận đến đau gan,
- Ngươi trước kia là làm thế nào khống chế phân thân, thử xem có thể khống chế hay không?