Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 941: Chương 941: Vừa ngu lại vừa ngốc

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Dừng dừng dừng.

Sắc mặt Chu Phàm tồi sầm, những lời này là vật nhỏ này từ đâu nghe được? Còn lên núi đao xuống biển lửa, mỗi lần gặp phải nguy hiểm, chạy còn nhanh hơn thỏ, cũng không nghĩ mà xem, ta chết rồi, ngươi cũng có sống được không…

Tiểu Quyển lập tức ngậm miệng, dùng hai mắt tỏa ra quang mang nhìn Chu Phàm với vẻ nịnh nọt, vì một trăm cái chân vịt, muốn phải làm gì nàng cũng nguyện ý.

- Ta muốn ngươi nhìn rõ trong hố dốc có gì, chỉ là ngươi lại không có năng lực dạ thị, chắc một trăm cái chân vịt này ngươi là không ăn được rồi.

Chu Phàm giả vờ tiếc nuối này.

Mặt Tiểu Quyển lập tức suy sụp, Tiểu Tiểu Quyển của nàng không thể dạ thị, nếu mang đèn vào, lại sẽ bị thứ trong động công kích.

Nếu nàng đi vào, gặp phải công kích còn có thể ngăn cản một chút, nhưng nàng lại không muốn mạo hiểm, bên trong chính là rất nguy hiểm, chân vịt không quan trọng bằng mạng của mình.

Chu Phàm nhìn các loại biểu cảm rối rắm thất vọng trên mặt Tiểu Quyển, chờ hắn cảm thấy được rồi, mới ho khẽ một tiếng nói:

- Kỳ thật vấn đề là ở chỗ phân thân của ngươi không có năng lực dạ thị, hiện tại ta có biện pháp có thể khiến phân thân của ngươi có năng lực dạ thị.

- Hả.

Tiểu Quyển ngẩng đầu, hai mắt tỏa sáng nhìn Chu Phàm,

- Chủ nhân, đây là sự thật à?

Nếu có thể dạ thị, nàng có thể nhìn rõ trong động có thứ gì, như vậy có thể được ăn một trăm cái chân vịt.

- Đương nhiên là thật.

Chu Phàm mỉm cười, hắn mở hộp đồng đen, triển lãm thứ bên trong cho Tiểu Quyển,

- Đây là Vận Luân Bào Bào Quả, có thể giúp ngươi đạt được năng lực dạ thị.

Tiểu Quyển nhìn bọt khí không ngừng biến ảo sắc thái này, nàng lại nuốt nước miếng, nhìn thì rất ngon, nàng không nhịn được đưa tay ra.

Chỉ có điều Chu Phàm dịch cái hộp đi, không cho nàng đụng vào, sắc mặt nghiêm túc nói:

- Ngươi trước tiên nghe ta nói hết đã.

Tiểu Quyển rụt tay về, ngồi khoanh chân, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng nàng lại có chút không yên lòng, một mực nhìn Vận Luân Bào Bào Quả.

- Trái cây này có độc.

Chu Phàm nói.

- Có độc…

Tiểu Quyển sợ tới mức vội vàng dời tầm mắt, không dám nhìn nữa, sau đó lắc đầu,

-Thứ độc là không thể ăn.

- Không có vấn đề gì, chỉ cần khi ngươi ăn vào, trong lòng nghĩ mình muốn có năng lực gì, là có thể tránh được độc tính, có được năng lực dạ thị.

Chu Phàm lại an ủi.

- Thật à?

Tiểu Quyển hoài nghi.

- Đương nhiên là thật, ta lừa ngươi thì có ích lợi gì?

Chu Phàm không hề tức giận, nói.

Lúc này Tiểu Quyển mới gật đầu, chủ nhân và nàng là tính mạng tương liên, nàng chết, chủ nhân có lẽ sẽ không chết, nhưng sẽ bệnh nặng một hồi, chủ nhân sẽ không lừa nàng trên loại chuyện này.

- Chỉ cần ngươi đừng nghĩ ngợi lung tung, tập trung sự chú ý nghĩ mình muốn có năng lực dạ thị, vậy sẽ không sao.

Chu Phàm lại nói,

- Nhớ kỹ, chỉ có ngươi rất muốn có năng lực dạ thị, mới có thể thành công.

- Ngươi nói cho ta biết, ngươi có muốn năng lực dạ thị không?

- Có.

Tiểu Quyển lớn tiếng trả lời, chỉ cần có năng lực dạ thị, nàng có thể được ăn một trăm cái chân vịt, hơn nữa sau này có thể mượn năng lực này, đạt được nhiều chân gà chân vịt hơn.

Nàng đương nhiên là muốn.

- Tốt, vậy dũng cảm ăn nó, nỗ lực thầm nghĩ trong lòng mình muốn có năng lực dạ thị.

Chu Phàm đẩy hộp tới trước người Tiểu Quyển, cổ vũ.

Tiểu Quyển nhìn Vận Luân Bào Bào Quả giống như ảo mộng đó, khẽ cắn môi, không chút do dự đứng lên, giơ trái cây cao bằng nàng lên cắn.

Một miếng, hai miếng, ba miếng… Rất nhanh nàng đã ăn hết cả quả.

Cổ nàng phình lên, đang không ngừng nuốt thịt quả đã cắn nát vào, dựa theo phương pháp Chu Phàm kw ngưng thần nghĩ.

Chu Phàm không dám quấy rầy nàng, chỉ im lặng chờ.

Sau khi nuốt vào hoàn toàn Thịt quả, Tiểu Quyển no tới ợ, sắc mặt của nàng bỗng nhiên biến thành màu tím đen.

Chu Phàm ngẩn người, đây chắc không phải là trúng độc chứ? Hắc long không hề nói với hắn, lại có thể có loại dị trạng này, hắn vội vàng quát:

- Tiểu Quyển, đừng nghĩ ngợi lung tung, nghĩ tới năng lực dạ thị.

Tiểu Quyển không nói gì, ánh mắt nàng có chút ngỡ ngàng, khuôn mặt bỗng nhiên lại từ màu tím đen biến thành màu đỏ đen rồi màu lam sẫm… Sắc thái càng lúc càng quỷ dị.

Khi màu mặt nàng biến ảo, đầu phình to, khiến cho cả người nàng bồng bềnh bay lên.

Tiểu Quyển bay lên lúc này mới tỉnh táo lại, nàng không thể nhìn thấy màu sắc của mặt mình, nhưng nàng có thể cảm thấy đầu của mình đang biến to, nàng hoảng loạn kêu:

- Chủ nhân cứu ta.

Chu Phàm cũng có chút giật mình, hắn vội vàng vươn tay ra tóm lấy chân Tiểu Quyển, không cho nàng tiếp tục bay lên nữa, gấp giọng nói:

- Đứa ngu xuẩn này, vừa rồi khi ăn quả rốt cuộc là muốn năng lực gì?

- Chủ nhân, ta không nghĩ lung tung, ta chỉ là dựa theo lời ngươi nói, trong lòng không ngừng nghĩ phân thân… Dạ thị… Phân thân… Dạ thị…

Tiểu Quyển có chút ủy khuất giải thích.

- …

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...