Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 940: Chương 940: Quyệt thực (2)
Mặt Chu Phàm lộ vẻ kinh ngạc,
- Năng lực gì cũng có thể đạt được à?
- Sao có thể như vậy được?
Hắc long cười lạnh,
- Nếu năng lực có yêu cầu quá cao, Vận Luân Bào Bào Quả không thực hiện được, quái quyệt sẽ bị Vận Luân Bào Bào Quả đầu độc giết chết.
- Năng lực cao thấp là không có tiêu chuẩn, căn cứ vào quái quyệt khác nhau mà khác nhau, cho nên nếu ngươi muốn hỏi bổn tọa, năng lực gì tính là cao, bổn tọa cũng không trả lời được ngươi.
- Nhưng dạ thị (nhìn trong bóng tối) không tính là năng lực quá lợi hại, Vận Luân Bào Bào Quả thực hiện không có bất kỳ độ khó gì.
- Vậy Vận Luân Bào Bào Quả đó ngươi muốn thu bao nhiêu con sâu xám lớn?
Chu Phàm có chút động lòng hỏi, chỉ cần có thể khiến Tiểu Quyển dạ thị, vậy sẽ cung cấp trợ giúp rất lớn cho hắn.
- Năm trăm con sâu xám lớn.
Hắc long do dự một chút liền nói ra giá.
Có được Vận Luân Bào Bào Quả cũng không tính là khó, trong tay nàng có mấy quả, hơn nữa loại quyệt thực cược vận khí này, giá trị không lớn, năm trăm con sâu xám lớn đối với nàng mà nói vừa hay thích hợp.
- Năm trăm con sâu xám lớn…
Chu Phàm nghiêm túc nghĩ một chút, hắn ngẩng đầu nói:
- Có thể nợ trước không, nói chung ta vẫn còn một viên Huyễn Linh Quả ở chỗ ngươi, trước khi ta lấy lại Huyễn Linh Quả, nhất định sẽ trả cho ngươi năm trăm con sâu xám lớn, bằng không ngươi có thể không đưa Huyễn Linh Quả cho ta.
- Có thể.
Hắc long gật đầu đồng ý, nàng biết nếu không đáp ứng, cuộc giao dịch này có thể sẽ không còn, chỉ là năm trăm sâu xám lớn, với năng lực hiện tại của Chu Phàm cũng không phải không kiếm được.
Nàng nhẹ nhàng thổi một hơi, một dòng sương mù thổi về phía Chu Phàm, huyễn hóa ra một hộp đồng xanh.
Chu Phàm tiếp lấy hộp, trên hộp còn khắc phù văn, phù văn có thủy khí tán phát ra.
Phù văn này không phải cấm chế, chỉ là một loại phù văn để bảo tồn Vận Luân Bào Bào Quả, cho nên Chu Phàm thoải mái mở hộp, bên trong là một bọt biển thủy khí to bằng nắm tay.
Màu của bọt biển không ngừng biến ảo, rực rỡ sáng đẹp màu.
- Đây là Vận Luân Bào Bào Quả sao… Không biết con người ăn vào sẽ thế nào?
Trong lòng Chu Phàm bỗng nhiên khẽ động, hỏi.
- Ngươi có thể thử.
Hắc long cười nói.
- Thử cái rắm, ta nghĩ khẳng định có người từng thử rồi, cho nên ngươi biết sẽ có hậu quả gì, đúng không?
Chu Phàm cười hỏi.
- Sẽ chết.
Hắc long liếc Chu Phàm một cái, lời ít mà ý nhiều.
- Quyệt nhân cũng không được à?
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến nói.
- Quyệt nhân cũng là người, chung quy không phải quái quyệt, đây là quyệt thực, trừ sinh linh ngoài quái quyệt ra, là rất khó từ trong quyệt thực đạt được bất kỳ lợi ích gì, chỉ là chỗ xấu trí mạng, nếu ngươi không tin có thể thử xem?
Hắc long cười lạnh nói.
- Không cần.
Chu Phàm vội vàng thu liễm tâm tư, lắc đầu nói.
Hắn đặt hộp ở bên cạnh, bắt đầu khắc khổ tu luyện.
Thời gian vừa đến, rời khỏi Khôi Hà Không Gian.
Sau khi tỉnh lại, hắn đầu tiên là cụ hiện hóa hộp đựng Vận Luân Bào Bào Quả, sau đó vỗ vỗ cái đầu trọc của mình,
- Tiểu Quyển, dậy đi.
Trên đầu có từng sợi tóc màu đen nhanh chóng chui ra, rơi xuống đất hóa thành người nhỏ.
Tiểu Quyển ngáp một cái, lười biếng nói:
- Chủ nhân, có phải tìm được chân gà, chân vịt không? Chân gà chân vịt ngươi nợ ta lúc nào thì cho ta?
- Cả ngày chỉ nghĩ tới ăn, ngươi không cứu được rồi…
Chu Phàm tức giận đến có chút đau răng, hắn nhìn hộp trong tay mình, trong lòng bắt đầu lay động.
Tiểu Quyển chỉ cười hì hì, trong lòng nàng lại thầm nghĩ, trên đời này còn có chuyện quan trọng hơn ăn chân gà chân vịt à? Chủ nhân quá ngu.
Trong lòng Chu Phàm lắc lư cũng chỉ là chuyện một cái nháy mắt, dẫu sao Vận Luân Bào Bào Quả cũng mua rồi, không thể lãng phí như vậy, hắn ho khẽ một tiếng, dùng thanh âm khá là ôn hòa nói:
- Tiểu Quyển, có muốn ăn chân vịt không?
- Muốn.
Nhắc tới chân vịt, Tiểu Quyển phát ra tiếng nuốt nước miếng.
Thôn này quá nghèo, Chu Phàm cũng không mua được chân vịt cho nàng, nàng đã lâu rồi không được thưởng thức mùi vị của chân vịt, vừa nghĩ tới liền nuốt nước miếng.
- Cho ngươi một trăm cái chân vịt, được không?
Chu Phàm lại nói.
Trong mắt Tiểu Quyển lập tức toàn là ảnh ngược của chân vịt, nàng đã bị lời nói của chủ nhân khiến cho ngất ngây.
Một trăm cái chân vịt.
Một trăm cái chân vịt.
Một trăm cái chân vịt.
Tâm trí của Tiểu Quyển đều bị chân vịt xâm chiếm, nàng giống như nhìn thấy một trăm cái chân vịt đang bay trong không trung.
Chu Phàm nhìn mà khóe miệng giật giật, sủng vật ngu xuẩn này, hắn tiếp tục nói:
- Một trăm cái chân vịt không phải là cho ngươi vô điều kiện.
Ảo tưởng của Tiểu Quyển bị lời này cắt ngang, kéo nàng về trong hiện thực, nàng nhìn Chu Phàm, vẻ mặt trung thành và tận tâm nói:
- Chủ nhân muốn Tiểu Quyển làm gì, Tiểu Quyển sẽ làm, vì chủ nhân vượt lửa quá sông cũng không chối từ, bất kể là lên núi đao hay xuống biển lửa…