Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 937: Chương 937: Điều tra kỹ (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 7 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn lắc đầu, theo hắn nghĩ, nếu hố dốc là sào huyệt của Thi Cốt Thử, trong đó chắc là liên thông với hố này, đổi cái khác cũng sẽ là kết quả không thay đổi.

- Lần này không cần mang gì, bảo nàng trực tiếp đi vào, xem bên trong hay thể thấy ánh sáng không?

Sau khi Chu Phàm nghĩ một chút lại nói.

Tiểu Quyển gật đầu, Tiểu Tiểu Quyển co cẳng chạy vào trong cửa động đen xì.

Hắn và Tiểu Quyển kiên nhẫn chờ đợi, Tiểu Quyển thỉnh thoảng nhắm mắt lại cảm ứng Tiểu Tiểu Quyển của mình còn sống sót hay không.

Sau thời gian một nén hương, Chu Phàm nói:

- Nàng còn sống không?

- Còn sống.

Tiểu Quyển nhắm mắt lại một chút rồi mở mắt ra trả lời.

- Được rồi, bảo nàng trở về đi.

Chu Phàm nghĩ trong thời gian nửa nén hương, chắc đã thăm dò đủ nhiều rồi, không cần thiết phải ở lại bên trong.

Tiểu Quyển gật đầu, nhắm mắt lại bảo Tiểu Tiểu Quyển trở về.

Nhưng mà mười lăm phút sau, sắc mặt Tiểu Quyển biến thành cổ quái.

- Làm sao vậy? Trong quá trình trở về bị giết à?

Sau khi Chu Phàm nhận thấy liền hỏi.

- Nàng… Nàng… Lạc đường rồi.

Mắt Tiểu Quyển đỏ bừng nói.

Lạc đường… Chu Phàm nghẹn lời, đúng là chủ nhân nào thì phân thân đó… Không đúng, mình cũng không ngu như vậy. Sao Khiển Quyển Phát dùng tóc của mình ngưng tụ thành lại ngu như vậy?

Chu Phàm lâm vào trong hoài nghi.

- Liệu có cách nào giúp nàng tìm được đường về không?

Chu Phàm thở dài hỏi.

Tiểu Quyển nghiêm túc suy tư, rất nhanh nàng gật đầu nói:

- Ta không ngừng kêu gọi nàng, chỉ dẫn phương hướng cho nàng, chắc là được.

Rất nhanh Tiểu Quyển liền nhắm hai mắt lại, cái miệng nhỏ nhắn lẩm bẩm.

Lại qua mười lăm phút, chỉ thấy Tiểu Tiểu Quyển cuối cùng từ trong cửa động chạy vội ra.

Cuối cùng cũng ra rồi, đúng là không dễ dàng… Chu Phàm cảm giác giống như đã qua một đoạn thời gian dài đằng đẵng.

Tiểu Tiểu Quyển chạy vội tới dung nhập vào trong tóc của Tiểu Quyển, Tiểu Quyển vẫn nhắm mắt, đang tiêu hóa chuyện Tiểu Tiểu Quyển gặp phải trong động, rất nhanh nàng đã mở mắt.

- Thế nào, bên trong có ánh sáng không, có thể nhìn thấy gì không?

Chu Phàm hỏi.

- Không, bên trong đen xì, không nhìn thấy gì.

Tiểu Quyển lắc đầu nói.

- Vậy có nghe thấy thanh âm gì không? Hoặc là chuyện kỳ quái khác?

Chu Phàm lại hỏi.

- Bên trong rất lạnh, hơn nữa là gió thổi tới lui, Tiểu Tiểu Quyển một mực mặt về phía trước, bởi vì không nhìn thấy, nàng gặp phải chướng ngại, di động sang bên trái hoặc là bên phải, sẽ có đường tiếp tục đi tới.

- Nhưng hình như đường đó cũng không đi được, nói chung nàng đi lâu như vậy, cũng không cảm thấy điểm cuối.

Tiểu Quyển miêu tả chi tiết.

Chu Phàm trầm ngâm, chân của Tiểu Tiểu Quyển ngắn, nhưng bởi vì kế thừa tính cách tham sống sợ chết của Tiểu Quyển, tốc độ chạy cũng không chậm, tương tự với tốc độ đi nhanh của người thường.

Thời gian một nén hương không nhìn thấy cuối, vậy chứng tỏ bên trong thật sự rất lớn.

Chỉ có sào huyệt đủ lớn mới có thể chứa được đủ nhiều Thi Cốt Thử, đây thật sự có thể là sào huyệt của Thi Cốt Thử.

Chỉ đáng tiếc Tiểu Tiểu Quyển không nhìn thấy gì, tin tức hữu hiệu có thể có được vẫn quá ít.

- Lần này nàng có gặp phải thứ gì tập kích nàng không?

Chu Phàm nghĩ một chút lại hỏi.

- Không.

Tiểu Quyển lắc đầu nói, nàng do dự một chút,

- Khẳng định không có thứ gì tập kích nàng, nhưng lại có một chuyện khá là kỳ quái.

- Chuyện kỳ quái gì?

Chu Phàm vội vàng hỏi.

- Khi Tiểu Tiểu Quyển đi nửa đoạn đường sau, dường như không chỉ có tiếng gió, còn có một loại thanh âm.

Tiểu Quyển tạm dừng một chút, nàng đang suy nghĩ nên hình dung như thế nào mới thích hợp.

- Đúng rồi, giống như thanh âm ăn cái gì đó, răng rắc…

- Thanh âm nhai nuốt đồ ăn à…

Chu Phàm lại suy tư.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...