Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 936: Chương 936: Điều tra kỹ
Đương nhiên không nghe được tiếng rơi xuống đất, không có nghĩa là nó rất sâu, có khả năng là nguyên nhân khác dẫn tới không có thanh âm truyền tới.
- Đây rất có thể là một sào huyệt của Thi Cốt Thử.
Chu Phàm thầm nghĩ, hắn không thử đi vào từ cửa động.
- Lão Huynh, cẩn thận một chút, nói không chừng phụ cận vẫn có thể có hang dốc như vậy, đừng để bị rơi vào.
Chu Phàm cười nói.
Bọn họ lại tiếp tục tiến về phía trước thăm dò, lục tục phát hiện năm hố dốc như vậy.
Năm hố dốc này ba là kín đáo giống như vừa rồi, có hai cái thì mở toang, không che giấu gì.
Chu Phàm phỏng đoán hố dốc mở toang có khả năng là nhân viên của Dương Địch Lý Nghi Loan Ti phát hiện bới ra, đương nhiên cho dù không phải nhân viên của Nghi Loan Ti bới, bọn họ khẳng định cũng đã phát hiện ra sự tồn tại của hố dốc.
Dựa theo phỏng đoán bình thường, Thám Quyệt Viên của Dương Địch Lý Nghi Loan Ti phát hiện hố dốc, khẳng định sẽ nghĩ cách điều tra một chút, nhưng bọn họ lại nói không phát hiện gì, vậy chính là nói bên trong hố dốc có thể không có manh mối gì.
Có điều nghĩ thì nghĩ như vậy, hắn vẫn quyết định điều tra một chút.
Chỉ là hố dốc này quá chật hẹp, chỉ có thể dung nạp một người đi vào, ngay cả xoay người cũng khó khăn, nếu nửa đường gặp phải quái quyệt tập kích, vậy vấn đề sẽ rất lớn.
Hắn nghĩ một chút, lại nhìn lông chó trên người Lão Huynh:
- Tiểu Quyển.
Hắn vừa rời khỏi Mộc Pha Thôn, Tiểu Quyển đã chui ra khỏi đầu hắn, nhảy đến trên lưng Lão Huynh mà ngủ, nàng rất có kinh nghiệm, dùng tóc của mình buộc lấy lông chó của Lão Huynh, không sợ khi ngủ bị rơi xuống.
Chu Phàm cũng không rõ, ngủ ở trên đầu mình và ngủ trên lưng Lão Huynh thì khác gì nhau.
Tiểu Quyển nghe thấy Chu Phàm gọi nàng, nàng dụi mắt, mơ mơ màng màng từ trong lông chó thò đầu ra:
- Gì vậy?
- Mượn ngươi phân thân dùng một chút.
Chu Phàm cười nói.
- Mượn để làm gì?
Tiểu Quyển lập tức trở nên tỉnh táo, nàng cảnh giác nhìn Chu Phàm.
- Mượn để nhìn xem bên trong có gì, yên tâm đi, không có nguy hiểm gì đâu.
Chu Phàm chỉ vào hố dốc đó nói.
- Vạn nhất có nguy hiểm thì sao?
Tiểu Quyển lại hỏi.
Chu Phàm cò kè mặc cả với Tiểu Quyển, dưới tình huống hứa mấy cái chân gà lại thêm một phen cưỡng bức, khiến Tiểu Quyển đáp ứng.
Tiểu Quyển nhảy xuống lưng chó, nàng nhìn hố dốc sâu thẳm,
- Bên trong tối như vậy, Tiểu Tiểu Quyển đi vào, cũng không nhìn thấy bên trong có gì.
Về vấn đề này, Chu Phàm sớm đã nghĩ tới, hắn từ trong phù đại lấy ra một thiết châu, sau đó lại tìm kiếm một hồi lâu, tìm được một đạo phù lục, phù lục bọc thiết châu, lập tức tỏa ra bạch quang nhu hòa.
Đây là Dạ Quang Phù, trước khi thăm dò, từng cân nhắc sẽ có thể gặp phải đủ loại tình huống, từ trong tay hai vị Phù Sư của Mộc Pha Thôn mượn được một số phù lục loại hình phụ trợ.
Hắn đưa viên thiết châu này cho Tiểu Quyển.
Tóc của Tiểu Quyển cuộn lại phân ra một Tiểu Tiểu Quyển nhỏ hơn nàng, nàng đưa thiết châu cho Tiểu Tiểu Quyển.
Tiểu Tiểu Quyển ôm thiết châu, chạy vào hố dốc.
Mới đầu Chu Phàm và Tiểu Quyển nhìn hố dốc còn có thể thấy thân ảnh bị bạch quang bao phủ của Tiểu Tiểu Quyển, nhưng một lát sau, đã triệt để biến mất.
Trước khi Tiểu Tiểu Quyển chưa ra dung hợp với nàng, Tiểu Quyển cũng chỉ có thể cảm ứng được Tiểu Tiểu Quyển còn sống hay không, cho nên bọn họ chỉ có thể kiên nhẫn chờ.
Qua một hồi lâu, khóe mắt Tiểu Quyển tràn ra hai giọt nước mắt:
- Tiểu Tiểu Quyển bị giết rồi.
- Bị giết rồi à…
Chu Phàm hơi ngây ra, có điều đây cũng là chuyện rất bình thường, bởi vì sức chiến đấu của Tiểu Tiểu Quyển cơ hồ bằng không, nếu gặp phải quái quyệt gì, không thể chạy thoát, vậy chỉ có thể bị giết.
Có điều với thể tích của Tiểu Tiểu Quyển, cũng có thể bị chú ý?
Có thể là bởi vì Dạ Quang Phù.
Nghĩ tới những chuyện này, Chu Phàm mới cúi đầu an ủi:
-Mất rồi thì thôi, ngày mai tóc sẽ mọc trở lại.
Trong mắt hắn chính là khôi lỗi ngay cả linh trí cơ bản cũng không có, việc gì phải thương tâm như vậy?
- Chủ nhân, ngươi không hiểu đâu, nàng giống như hài tử của ta, hài tử chết lại có thể không thương tâm sao?
Tiểu Quyển khóc hu hu nói,
- Ngươi cho thêm một chân vịt.
Thì ra hài tử của ngươi chỉ đáng một cái chân vịt… Khóe miệng Chu Phàm hơi giật giật,
- Được, ta cho thêm, ngươi thả thêm một phân thân vào thăm dò một chút.
- Nếu lại mất, vậy cho ngươi thêm hai cái chân vịt.
Chu Phàm lại bổ sung.
Tiểu Quyển lập tức ngừng khóc, lại ngưng tụ ra một Tiểu Tiểu Quyển.
Có điều Chu Phàm có chút khó xử, hiện tại có thể khẳng định, bên trong tồn tại nguy hiểm, nhưng không biết là quái quyệt hay là thứ gì dẫn tới Tiểu Tiểu Quyển thứ nhất bị hủy.
Nếu lại giống như vừa rồi, mang theo thứ có thể chiếu sáng đi vào, lúc đó sẽ là kết cục tương tự.
Hay là đổi một hố dốc khác?