Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 935: Chương 935: Điều tra (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Về phần ăn uống thì trong nhà thôn chính Đào Đại Phạn phụ trách.

Sau khi thôn lý mở tiệc chiêu đãi và dàn xếp một loạt việc vặt, một ngày cứ vậy vội vàng trôi qua.

Buổi sáng hôm sau ngủ dậy, Chu Phàm vừa rửa mặt xong, liền nghe thấy Đào Đại Phạn gọi hắn.

Hắn đẩy cửa thấy Đào Đại Phạn đứng trước cửa, cười cười:

- Đào thôn chính, sớm thế.

Trải qua yến hội tối hôm qua, Chu Phàm và các võ giả trong thôn cũng coi như là quen nhau.

Đào Đại Phạn biết vị Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Tuần Sát Sứ là người tính tình ôn hòa không ra vẻ, nhưng hắn cũng không dám lỗ mãng, mà là chắp tay cười nói:

- Chào buổi sáng, Chu đại nhân, ta tới đây là muốn hỏi, Chu đại nhân là đến nhà ta ăn bữa sáng, hay là ta bảo bà nương Mai Lan mỗi tới cho ngươi.

- Không cần phiền, ta tới ăn cùng các ngươi là được.

Chu Phàm cười đáp.

Rất nhanh Chu Phàm dẫn theo Lão Huynh cùng Đào Đại Phạn đến nhà hắn, ngồi cạnh bàn ăn, cùng nhau ăn sáng.

Thê tử Điền Mai Lan của Đào Đại Phạn là một nữ nhân dáng người hơi béo, cười lên trông rất ôn hòa.

Đào Đại Phạn còn có một trai một gái, con trai lớn tên là Đào Tiểu Thiên, hơn hai mươi tuổi, thân hình cao lớn, chất phác thật thà trầm mặc ít nói.

Tiểu nữ nhi Đào Tiểu Thỏ mười ba mười bốn tuổi, tết bím, mắt nàng đảo như chớp, khi nhìn về phía Chu Phàm khóe miệng mỉm cười, là một người hoạt bát nhất trong nhà.

Bởi vì có Chu Phàm, cả nhà Đào Đại Phạn đều khá là câu nệ, có thể là Đào Đại Phạn đã dặn dò bọn họ trước, bảo bọn họ đừng vô lễ.

Trong lòng Chu Phàm cảm thấy bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể mau mau ăn xong bữa sáng, rồi dẫn theo Lão Huynh cáo từ rời đi.

Trở lại nhà dân mình ở lại, hắn bắt đầu thu dọn đồ đạc, sau đó lại tới doanh địa nói một tiếng với hai vị Phù Sư, uyển chuyển cự tuyệt đề nghị hai vị Phù Sư nói sai người dẫn đường cho hắn, một mình dẫn theo Lão Huynh rời khỏi Mộc Pha Thôn.

Không cần người dẫn đường, là sợ người đó không theo kịp tốc độ của hắn.

Vừa đến dã ngoại, Chu Phàm mang theo Lão Huynh dựa theo bản đồ tới thẳng Dã Lang Pha.

Cho dù lần đầu không quen đường, nhưng tốc độ của hắn rất nhanh, cũng chỉ mất nửa canh giờ đã tới Dã Lang Pha, so với sai người dẫn đường thì nhanh hơn rất nhiều.

Đến Dã Lang Pha, Chu Phàm rụt rè thăm dò.

Dẫu sao chuyện mấy vạn Thi Cốt Thử cấp Hắc Du di chuyển, tới quá quỷ dị, nơi chúng sống có lẽ sẽ có nguy hiểm không biết.

Nghĩ đến đây, hắn lại thở dài, thực lực của Dương Địch Lý Nghi Loan Ti còn không bằng Thiên Lương Lý Nghi Loan Ti, đàn Thi Cốt Thử dã ngoại phát triển đến con số khổng lồ như vậy, lại hoàn toàn không biết.

May mà đàn quái quyệt cấp Hắc Du không thể đột phá phòng ngự của Vệ Cổ, cho nên không tạo thành nguy hại đối với các thôn của Dương Địch Lý, bằng không Dương Địch Lý Nghi Loan Ti mời thoát khỏi tội.

Có điều hắn nghĩ một chút, cái này không thể hoàn toàn trách Dương Địch Lý Nghi Loan Ti, nơi nhân loại ở so với hoang dã thì đúng là như hạt cát trên sa mạc, hoang dã rộng lớn như vậy, xuất hiện một số chuyện không biết, cũng không phải khó có thể lý giải.

Thu liễm những tâm tư này, Chu Phàm nghiêm túc thăm dò.

Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti bảo hắn tới đây điều tra nguyên nhân đàn Thi Cốt Thử di chuyển, chỉ là để xác nhận một chút, xem trong đó có xuất hiện nhân tố ảnh hưởng tới an nguy của toàn bộ Dương Địch Lý hay không.

Nếu xác nhận không có, vậy hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ rời khỏi nơi này, đến lúc đó nếu thời gian còn đủ, hắn có thể sẽ chạy về Thiên Lương Lý, thăm nhà một chút.

Nếu thời gian không đủ, vậy hắn chỉ có thể dùng Tiêu Tức Phù báo bình an cho cha mẹ trong nhà, rồi đến Cao Tượng Huyện tham gia thư viện đại khảo.

Dã Lang Pha là dốc cỏ dài dốc đứng do sơn lĩnh vây thành.

Hắn dt Lão Huynh cảm thấy lên chạy xuống không ngừng tìm kiếm, gặp phải quái quyệt không biết sống chết lao tới, cũng giải quyết nhanh chóng.

Cho đến khi mặt trời xuống núi, Lão Huynh đứng cách đó không xa sủa một tiếng về phía Chu Phàm.

Chu Phàm bước nhanh tới, Lão Huynh dùng mũi ngửi mặt cỏ dưới chân nó, lại lắc đuôi với Chu Phàm, ý bảo nơi này có vấn đề.

Chu Phàm đến gần, hắn vẫy vẫy tay, Lão Huynh lui về phía sau mấy bước.

Hắn rút đao gỉ ra, nhẹ nhàng đâm một cái vào chỗ Lão Huynh nhắc nhở.

Sau đó hắn nhướng mày, bởi vì đao gỉ đâm vào mặt cỏ, thoải mái xuyên xuống, dựa vào kinh nghiệm của hắn, nơi đó là trống không.

Hắn lại thử tự giẫm chân một chút, chỗ đó sụp xuống, lộ ra một cửa động bán kính khoảng hai thước.

Nếu không phải Chu Phàm phản ứng nhanh lui về phía sau một bước, có thể hắn cũng ngã xuống theo rồi.

Cửa động sâu thẳm đen xì, hắn thuận tay tóm một cái, đã bắt lấy một mảng cỏ dính với bùn đất, ném vào cửa động.

Ngưng thần lắng nghe, qua một hồi lâu, vẫn không nghe được tiếng vang rơi xuống đất.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...