Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 932: Chương 932: Dốc gỗ (2)
Mà muốn mau chóng xác nhận được đây là đâu, biện pháp tốt nhất chính là dọc theo xích đạo mà đi, bởi vì trên xích đạo có khả năng có nhân loại, hoặc là nơi nhân loại muốn tới.
Ở xích đạo dưới tình huống thi triển tốc độ chạy mà Lão Huynh có thể đuổi theo, không cố ý dừng lại giết quái quyệt, tốc độ của hắn có thể nói là rất nhanh.
Hắn thỉnh thoảng lại nhìn chung quanh, hi vọng có thể phát hiện một số thứ quen thuộc.
Nhưng trừ nhìn thấy một số quyệt tượng đặc biệt ra, không nhìn thấy thứ quá quen thuộc.
Chỉ mất nửa canh giờ, hắn đã đi tới điểm cuối, đó là một mảng cỏ lau khiến hắn cảm thấy xa lạ.
Nhìn cỏ lau màu trắng, hắn trầm mặc một chút, từ trong phù đại lấy ra bản đồ xác nhận, nhưng hắn là mang theo bản đồ lớn của Lạc Thủy Hương, địa điểm quá chi tiết khó có thể đánh dấu ra trên bản đồ.
Nơi nào không thể xác nhận cỏ lau là nơi nào, hắn xoay người rời khỏi, lại dọc theo đường lúc tới mà chạy.
Lão Huynh chạy nhanh theo phía sau hắn, nó không hề cảm thấy mệt mỏi, chạy như một con báo.
Đương nhiên nó có thể theo kịp, là vì Chu Phàm không toàn lực thi triển, thậm chí ngay cả thân pháp cấp ảo ảnh cũng không thi triển ra.
Đối với một số võ giả thực lực bình thường mà nói, chạy nhanh ở xích đạo là một chuyện rất nguy hiểm.
Dẫu sao một khi phía trước xích đạo gặp phải quái quyệt gì, không thể dừng lại ứng đối đúng lúc, vậy sẽ lâm vào trong hiểm cảnh.
Nhưng Chu Phàm thì khác, hắn chính là võ giả Khí Khiếu Đoạn, tốc độ hiện tại cũng ở trong phạm vi hắn có thể khống chế, hắn có thể lập tức ngừng lại.
Lại thêm có khứu giác linh mẫn đối với nguy hiểm của Lão Huynh.
Chỉ là chạy nhanh trên xích đạo, mà không phải dã ngoại, khả năng gặp phải nguy hiểm cơ hồ là bằng không.
Hắn vừa chạy nhanh vừa dùng tầm mắt tìm kiếm hai bên xích đạo.
Nửa canh giờ sau, hắn ngừng lại.
Lão Huynh ở phía sau hắn không hề thở gấp, nhưng lông chó ở hai bên đã nhỏ xuống mồ hôi.
Tiểu Quyển đứng trên đầu chó, tóc của nàng một sợi cũng không rối, ngẩng đầu nhìn trời, sau đó dùng tay lau trán một chút, không phát hiện ra một giọt mồ hôi nào, nàng reo lên:
- Chạy lâu như vậy, mệt chết ta và Lão Huynh rồi.
Chu Phàm không để ý đến Tiểu Quyển, hắn chỉ nhìn bên trái xích đạo có một con đường mòn.
Đường mòn nhìn thì rất ít có người hành tẩu, cũng sắp bị cỏ dại hai bên che lấp.
Có đường mòn, chứng tỏ khả năng thường xuyên có người hành tẩu.
Chu Phàm đi đến đường mòn, Lão Huynh vội vàng đuổi theo.
Dọc theo đường mòn đi một lúc, hắn chỉ thấy nhà ở thấp bé thấp thoáng trong cây rừng xa xa, điều này khiến hắn rất vui mừng.
Quả nhiên có thôn.
Có điều Chu Phàm không buông lỏng cảnh giác, mà là thả chậm bước chân.
Cho đến khi tới gần thôn, rất nhanh có hai người cản hắn lại.
Mắt hai người lộ vẻ cảnh giác nhìn Chu Phàm và Lão Huynh, bọn họ nhìn thấy Chu Phàm mặc đằng giáp đặc biệt cùng với Lão Huynh uy mãnh, biết người tới khẳng định không đơn giản.
Chu Phàm cũng quan sát hai người, hắn yên tâm hơn không ít, hai người này ăn mặc không quá phạm vi hắn từng thấy, chứng tỏ hắn rất có thể vẫn đang ở trong Cao Tượng Huyện, dẫu sao lúc trước đều là suy đoán mà thôi, hiện tại đã xác nhận hơn.
- Ngươi là ai? Thôn không cho phép người từ ngoài đến tá túc, nhanh rời khỏi nơi này.
Một trong hai người mặt lạnh quát, hắn cũng đánh mắt cho đồng bạn, nếu có chỗ nào không đúng, vậy gửi tín hiệu.
- Chào hai vị, ta lạc đường, cho nên muốn hỏi nơi này là đâu?
Chu Phàm không nói gì tới tá túc, càng không nói thân phận của mình, mà là chắp tay nói.
- Lạc đường?
Hai người liếc mắt nhìn nhau, một người trong đó nghĩ một chút rồi nói:
- Đây là Mộc Pha Thôn.
Tên thôn cũng không phải bí mật gì, cho nên hai người mới thuận miệng nói ra.
Mộc Pha Thôn… Mộc Pha Thôn… Chu Phàm nhắc lại một chút, ánh mắt hắn sáng lên,
- Chính là Mộc Pha Thôn của Dương Địch Lý à.
Trước khi đến, hắn đã xem qua tư liệu của Dương Địch Lý, biết Dương Địch Lý có mười ba thôn, một thôn trong đó tên là Mộc Pha Thôn.
- Nhiều lời, không phải Mộc Pha Thôn của Dương Địch Lý thì là nơi nào?
Hai người lại nhìn nhau, cảm thấy người này rất mạc danh kỳ diệu, Dương Địch Lý chỉ có một Mộc Pha Thôn, người này cũng không biết sao?
Chẳng lẽ là một kẻ điên à?
Vậy phải cẩn thận một chút.
Đúng là có được chẳng tốn chút công phu, cửa ra của cánh cửa ở Mê Tàng Sâm Lâm không ngờ là Dương Địch Lý… Trong lòng Chu Phàm nghĩ như vậy, hắn mở miệng nói:
- Ta là Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Tuần Sát Sứ, bảo Phù Sư của thôn cho các ngươi tới gặp ta.
Nói xong, hắn còn lấy ra lệnh bài Tuần Sát Sứ của Nghi Loan Ti, ném cho hai thành viên đội tuần tra của Mộc Pha Thôn.