Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 931: Chương 931: Dốc gỗ
Hắc long cắn răng nói,
- Chuyện quá khứ bổn tọa có thể không truy cứu nữa, nhưng sau khi bổn tọa thoát thân có thể không thương tổn ngươi, nhưng ngươi phải trả lại Long Thần Huyết cho bổn tọa.
Chu Phàm hơi nhướng mày, hắn thầm nghĩ xác suất hắc long có thể thoát thân là rất nhỏ, việc gì phải tính toán chuyện Long Thần Huyết với nàng, việc này tính đi tính lại, vẫn là phần thắng của hắn lớn hơn.
- Long Thần Huyết có thể trả lại cho ngươi.
Sau khi Chu Phàm nghĩ xong liền nói,
- Nhưng ngươi có thể bảo đảm lấy ra Long Thần Huyết mà không làm ảnh hưởng tới ta không?
- Đương nhiên không thể bảo đảm, sau khi bóc ra Long Thần Huyết, thiên phú Long Thần Huyết của ngươi sẽ mất đi, nhưng bổn tọa bảo đảm, dùng một loại dị huyết mới hoán đổi giúp ngươi, tận lực giảm thiểu ảnh hưởng tới thấp nhất.
Hắc long nghiêm túc trả lời,
Long Thần Huyết không thể chảy ra ngoài, đây là chức trách của nàng.
- Nếu là như vậy…
Chu Phàm do dự một chút,
- Ta đồng ý.
Một người một con rồng rất nhanh đạt thành hiệp nghị, Chu Phàm lại thương lượng một số chi tiết với hắc long, rất nhanh sau khi bọn họ đều xác nhận không có vấn đề gì, hắc long bắt đầu lập hai lời thề.
Mà Chu Phàm cũng thề với thuyền, đồng ý cho hắc long phụ thân một lần.
Sau khi Chu Phàm đồng ý, hắn lờ mờ cảm thấy mình dường như có cảm giác bị thứ gì đó trói buộc.
Đây là giao dịch đã đạt thành.
Sau khi lập xong lời thề, hắc long vẫy tay, quả cầu lưu ly to hơn nàng vô số lần xuất hiện, nàng búng tay một cái.
Quả cầu lưu ly vỡ ra một lỗ hổng, sâu xám lớn không ngừng rơi xuống phía dưới.
Rơi vào trong quang động màu đen mà hắc long ngưng tụ ra.
Cho đến khi số lượng bảy ngàn con sâu xám lớn đã đủ, nàng mới vẻ mặt thỏa mãn ngừng lại.
Chu Phàm ở bên cạnh nhìn quả cầu lưu ly nứt ra liền lại, không ngừng thu nhỏ, trong quả cầu lưu ly hiện tại chỉ còn lại không đến một trăm sâu xám lớn.
Khóe miệng hắn giật giật, vất vả lắm mới phát tài được một chút, không ngờ trong thời gian ngắn như vậy đã tiêu xài rồi.
Hắc long thổi một hơi, một dòng sương mù bay về phía Chu Phàm.
Sương mù rất nhanh liền biến ảo thành một bình sứ nhỏ màu trắng.
Chu Phàm vội vàng vươn tay ra bắt lấy bình nhỏ này.
- Bên trong có ba mươi sáu viên Thập Khiếu Đan, ngươi đổ một viên ra trả lại cho ta.
Hắc long hừ lạnh một tiếng nói.
Hiển nhiên nàng là một viên cũng không muốn tiện nghi cho Chu Phàm.
Chu Phàm cũng không mặt dày mày dạn đòi, mà là đổ ra một viên trả cho hắc long.
Hắc long lại thổi một hơi, viên Thập Khiếu Đan đó hóa thành sương mù tiêu tán.
- Huyễn Linh Quả ta tạm thời không cần vội, trước tiên cứ để lại ở chỗ ngươi.
Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.
Bởi vì không biết sẽ gặp phải gì, Huyễn Linh Quả lại không thể lập tức phục dụng, trước tiên cứ để lại chỗ hắc long thì an toàn hơn, chờ khi cần thì tìm nàng đòi.
Hắc long đối với điều này cũng không nói gì.
Thuận lợi đạt thành mục tiêu, Chu Phàm thở phào, nhân lúc còn có thời gian hắn liền đi tu luyện, có điều lần này hắn không còn tu luyện đao pháp cơ bản trong thời gian ngắn khó có thể tinh tiến, mà là dựa theo suy nghĩ lúc trước dung hợp sở học ý đồ đề cao kỹ xảo chiến đấu của mình.
Ở Khôi Hà Không Gian, hắn không dám hấp thu nguyên khí tu luyện công pháp, nhưng ở đây, chân khí gì cũng có thể thi triển ra được.
Cũng không biết là thuyền mô phỏng ra cho hắn, hay là chân khí vốn có trong cơ thể hắn.
Hắn ở trạng thái của Khôi Hà Không Gian, có đôi khi hoài nghi là hồn của mình, nhưng có đôi khi lại chân thực không có bất kỳ cảm giác hư ảo gì, hắn cũng không nói rõ trạng thái của mình.
Tu luyện một lúc liền đến giờ, hắn thoát ly ra khỏi Khôi Hà Không Gian.
Trên thuyền lập tức chỉ còn lại hắc long giống như tiểu bất điểm, nàng ngồi xếp bằng trên sương mù, cúi đầu nhìn giáp bản, nói:
- Xem ra tất cả như ngươi muốn, nhưng không có sinh linh nào có thể nắm giữ tất cả nhân quả, ngươi thực sự có thể bảo đảm bổn tọa sẽ không thành công sao?
Khi Tỉnh lại đã là một ngày mới.
Chu Phàm ngồi xuống, chuyện thứ nhất làm chính là thực thể hóa bình sứ trắng, trên mặt hắn nở nụ cười, cho dù quá trình có chút khúc chiết, nhưng ít ra ở Khí Khiếu Đoạn hắn không cần lo lắng vấn đề tài nguyên tu luyện nữa.
Chỉ cần từng bước chậm rãi tu luyện, có thể đạt tới trạng thái hoàn mỹ của Khí Khiếu Đoạn.
Sau khi cùng Lão Huynh tìm cách giải quyết bữa sáng, Chu Phàm từ trong bình sứ đổ ra một viên Thập Khiếu Đan nuốt xuống, sau đó dựa vào dược lực của Thập Khiếu Đan, lại đả thông mười khí khiếu.
Loại cảm giác nhìn thấy chân khí trong cơ thể mình tăng trưởng từng ngày này đúng là rất khoái.
Sau khi hắn tu luyện xong, mới dẫn theo Lão Huynh bắt đầu khởi hành.
Đã tiến vào Khí Khiếu Đoạn, vậy hắn không thể lề mề ở đây được nữa, hiện tại việc hắn phải làm đầu tiên là xác nhận nơi này rốt cuộc là đâu.