Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 922: Chương 922: Rời khỏi (2)
Kiên nhẫn đợi một lúc, Chu Phàm mới bảo chín khí quỷ kết ấn mở cánh cửa ánh sáng, Tiểu Quyển vội vàng gọi phân thân của mình từ trong cánh cửa ánh sáng về.
Phân thân và Tiểu Quyển dung hợp.
- Thế nào? Bên ngoài là tình huống gì?
Chu Phàm hỏi.
- Trời đất cây, không có chỗ nào đặc biệt.
Tiểu Quyển mở mắt trả lời.
- Vậy đi thôi.
Chu Phàm đi tới cánh cửa ánh sáng.
Ở trong mắt hắn bất kể bên ngoài thế nào, vẫn tốt hơn ở lại Mê Tàng Sâm Lâm.
Từ cửa ánh sáng đi ra, nhìn thấy là tịch dương sắp xuống núi, hắn lại cấp tốc nhìn chung quanh một chút, không có Ma Mộc đen xì, vậy nơi này không phải là ở trong Ma Mộc Thụ Hải.
Nhưng rốt cuộc là đâu?
Chu Phàm không thể xác định, hắn chờ sau khi Lão Huynh và Tiểu Quyển từ trong cửa ánh sáng đi ra, lại đợi cho cánh cửa ánh sáng tiêu tán, mới bắt đầu thử bảo khí quỷ mở cửa ánh sáng.
Chỉ là chín khí quỷ không kết ấn nữa.
- Xem ra cửa này là đơn hướng, muốn tự do ra vào, trừ khi có người đứng ở bên trong kết ấn mới có thể làm được.
Trong lòng Chu Phàm nghĩ như vậy, hắn tiến về phía trước.
Hắn đoán cửa ánh sáng sẽ không đưa hắn đi quá xa, nơi này chắc là ở gần Ma Mộc Thụ Hải.
Yên lặng đi một lúc, hắn nhìn thấy một xích đạo vắt ngang hai phía đông tây.
Điều này khiến trên mặt Chu Phàm lộ ra nụ cười, có xích đạo, ít nhất đại biểu cho đây vẫn là thế giới mà hắn quen thuộc, hắn vừa rồi lo lắng nhất là đi tới một thế giới xa lạ.
Nhân lúc trời vẫn chưa tối triệt để, hắn vội vàng đi chặt một cây khô, chẻ cây khô ra thành củi, chất lại cùng một chỗ.
Sau đó Lão Huynh mang theo Tiểu Quyển bắt một con hươu hoa mai trở lại.
Hươu hoa mai bị Tiểu Quyển dùng tóc đen trói chặt, đã yếu ớt thoi thóp.
- Hươu là ta bắt, bốn cái chân đều là của ta.
Tiểu Quyển đứng trên đầu chó nghênh nga nghênh ngang nói.
Lúc này vòng đã tối triệt để.
Lửa trại bốc lên, Chu Phàm ném một đạo U Diễm Phù vào trong đống lửa, sau đó nướng thịt hươu, có Lão Huynh và Tiểu Quyển, hắn cũng không cảm thấy tịch mịch.
Sau khi ăn no nê, Tiểu Quyển có chút phình bụng, lưu luyến không rời cáo biệt Lão Huynh, nhảy như một con bọ chó, về tới đầu Chu Phàm.
Nàng không thể rời khỏi Chu Phàm quá lâu, chỉ có thể trở về ngủ bù.
Chu Phàm vuốt cái đầu trụi lủi, cười khổ một tiếng, bắt đầu tu luyện.
Tu luyện một lúc, gọi Lão Huynh đang ngủ say dậy, bảo Lão Huynh thay hắn trực đêm, hắn nằm xuống ngủ.
Chỉ chốc lát sau, Chu Phàm xuất hiện ở trên thuyền, nhìn sương mù tràn ngập, hắn đi một vòng, không phát hiện ra bóng dáng của hắc long, gọi:
- Long Chủ, ngươi ở đâu? Mau ra đây, ta có chuyện tìm ngươi.
Không có được đáp lại.
Chắc không phải là bởi vì phá hoại quy củ bị thuyền làm thịt rồi chứ?
- Ta muốn câu cá, ngươi mau ra đây.
Chu Phàm sử ra sát thủ giản hô.
- Có phải ngươi thực sự muốn câu cá không?
Một thanh âm vang lên.
Thanh âm này là của hắc long, nhưng Chu Phàm vẫn không nhìn thấy nàng, hắn bất đắc dĩ nói:
- Ngươi rốt cuộc ở đâu?
- Bổn tọa ở đây, ngươi không nhìn thấy bổn tọa, có phải mắt ngươi mù rồi không?
Hắc long gắt gỏng nói.
Chu Phàm quay đầu lại nhìn nhìn, hắn thật sự không nhìn thấy,
- Đừng đùa nữa, ngươi mau ra đây.
- Con chó mắt mù này, bổn tọa đứng ở bên cạnh ngươi, ngươi nhìn dưới chân đi.
Hắc long cả giận nói.
Chu Phàm hơi ngẩn ra, hắn vội vàng cúi đầu, chớp chớp mắt, mới nhìn thấy một người nhỏ, nhưng thế này cũng quá nhỏ rồi, chỉ bằng cái móng tay.
Hắn ngồi xuống, mặt dí sát vào giáp bản, mơ hồ thấy bộ dạng nhân loại của hắc long.
- Ngươi biến thành nhỏ như vậy có thể nhìn thấy ngươi mới lạ? Sao lại tự dựng đi biến thành nhỏ như vậy làm gì? Mau biến lại đi.
Chu Phàm có chút không biết phải nói gì.
Hắc long nhảy lên, chân đung đưa, nàng nổi trận lôi đình mắng:
- Ngươi cho rằng là bổn tọa muốn à? Là hỗn đản thuyền này xử phạt bổn tọa, biến bổn tọa thành như vậy.
- Thì ra là như vậy.
Chu Phàm chỉ có thể ngồi xuống cúi đầu nói chuyện với hắc long, hắn trầm giọng nói:
- Thế này xem như là tiện nghi cho ngươi rồi, ai bảo ngươi không tuân thủ lời hứa, làm xằng làm bậy.
- Ai nói bổn tọa không tuân thủ lời hứa? Không phải bổn tọa đã giúp ngươi làm thịt tu sĩ nhân loại đó rồi sao?
Hắc long nghiến răng nghiến lợi nói,
- Bổn tọa trước nay ngôn xuất pháp tùy, ngươi đừng có vu khống ta. Bổn tọa chỉ lợi dụng thời gian còn sót lại để làm chuyện của mình, cũng không làm gì có lỗi với ngươi.
- Vì sao ngươi muốn giết Yên Si, ngươi cũng biết như vậy có thể sẽ hại chết rất nhiều người không?
Sắc mặt Chu Phàm lạnh lùng, kể lại chuyện Nguyên Thụ Thôn và Yên Si.
- Trong tình huống lúc ấy, bổn tọa không giết Yên Si, nó có thể sẽ quấy rầy đại sự của bổn tọa, tên ngu xuẩn này, Yên Si làm gì có bản sự từ ngoài ngàn dặm có thể khống chế sinh tử của dân đó thôn chứ?
Hắc long lạnh lùng nói.