Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 921: Chương 921: Rời khỏi

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Nhưng chúng ta không biết gì, vì sao muốn giết chúng ta?

- Giống như người không tu hành bị lây nhiễm ôn dịch, thúc thủ vô sách, lần lượt chết đi, người rời khỏi hay không rời khỏi đều không thể may mắn thoát được.

- Xích Cực Quỷ Tông Truyền thừa vô số năm tháng xong rồi.

- Ta cho rằng mình có thể may mắn thoát khỏi, không tiếc tất cả để trốn tránh, nhưng vẫn không thể tránh khỏi, không ngờ nhanh như vậy lại tới phiên ta.

- Ta liều mạng trốn đi, chạy tới từng giới, chạy tới điểm hái thuốc Xích Cực Quỷ Đan hoang vu này của tông môn, vứt bỏ tất cả những thứ có liên quan tới tông môn, ý đồ dùng điều này để ngăn cách sự ăn mòn của quái bệnh, nhưng vẫn vô dụng.

- Kiếp số khó thoát khỏi.

- Ta muốn chết.

- Ta không cam tâm.

- Ta không sợ chết, nhưng không muốn chết không minh bạch như vậy.

- Bí mật lão tổ biết rốt cuộc là gì? Ai giết chúng ta? Là ai?

- Nhân quả.

Chữ viết trên vải xám đến ‘Nhân quả’ thì kết thúc.

Chu Phàm đọc mà da đầu ngứa ran, xuyên qua những chữ viết ngoáy này, hắn có thể cảm nhận được ý ủy khuất không cam tâm của tu sĩ đó trước khi chết.

Xích Cực Quỷ Tông không ngờ bởi vì lão tổ biết một bí mật mà bị tiêu diệt, tông môn dường như không ai có thể tránh khỏi được nguyền rủa.

Hắn không biết Xích Cực Quỷ Tông mạnh thế nào, tông môn ở đâu, nhưng trong lòng hắn hiểu rằng, tông môn có thể coi Mê Tàng Sâm Lâm có quái quyệt cường đại như cây khô làm điểm hái thuốc để luyện chế Xích Cực Quỷ Đan, chắc là còn cường đại hơn hắn nghĩ.

Chỉ là một tông môn như vậy đã không còn nữa, biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, ngay cả kẻ địch là ai cũng không biết.

Rốt cuộc là dạng bí mật gì? Trong lòng hắn không nhịn được nghĩ, có điều rất nhanh hắn lại rùng mình, bí mật có thể khiến một tông phái tu hành cường đại bị tiêu diệt, rốt cuộc là gì?

- Nhưng hai chữ ‘Nhân quả’ này là có ý gì?

Hắn nhướng mày.

Tu sĩ trước khi chết vào khoảnh khắc cuối cùng vẫn đang viết, nhưng dường như chưa viết xong, cũng chỉ viết hai chữ.

Liệu có phải hắn trước khi chết đã phát hiện ra gì không?

Hai chữ ‘Nhân quả’ liệu có liên quan tới nguyên nhân chết của hắn hoặc là bí mật đó không?

Đương nhiên cũng có khả năng là lão tổ biết bí mật không nên biết, ‘Nhân’ này đã dẫn tới ‘Quả’ là toàn bộ môn phái bị tiêu diệt?

Chu Phàm lắc đầu, có lẽ hắn vĩnh viễn không biết được.

Chu Phàm lại lục soát thi hài, phát hiện trên người thi hài trừ di thư trong hộp sắt ra thì không còn gì.

Không biết đã hủ hóa theo năm tháng dài lâu, hay là giống như hắn nói trong di thư, trước khi chết hắn đã từ bỏ tất cả những thứ có liên quan tới Xích Cực Quỷ Tông, cho nên trên người mới không có gì.

Trong lòng Chu Phàm có chút buồn bực, một tu sĩ như vậy chết đi, hắn lại chỉ có được một bức di thư mạc danh kỳ diệu.

Có điều hắn cũng hiểu được, khí quỷ dẫn hắn tới đây, có thể không chỉ là bởi vì quái quyệt cây cháy cũng đã chết đó, còn có thể là bởi vì Đạo Tử của Xích Cực Quỷ Tông này.

Hắn hô một tiếng về phương hướng mình đi tới.

Lão Huynh mới từ đó chạy ra, trên đầu chó là Tiểu Quyển.

Chu Phàm không để ý đến chúng, lại đi một vòng xung quanh cây cháy, nhưng không có bất kỳ phát hiện gì, hắn thở dài, xem ra thật sự không có bảo vật rồi.

Sau khi xác nhận không có bảo vật, hắn bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện, lúc trước khi chơi trốn tìm, từng đề cập tới, trong mười người chỉ có một người có thể sống sót, người sống sót cuối cùng có thể được Mê Tàng Sâm Lâm đưa ra.

Hắn nhớ rõ hình như phải về tới chỗ cây cháy này, mới có thể được đưa ra, nói cách khác nơi này chính là cửa ra?

Nhưng quái quyệt cây cháy đã chết, cửa ra nên mở thế nào?

Chu Phàm nghĩ đến đây, phóng ra chín khí quỷ, chúng vừa ra liền toàn thân run rẩy, quỳ lạy thi hài của cây cháy.

Có lẽ sự sợ hãi đối với Xích Cực Quỷ Tông đã ăn sâu vào trong lòng chúng.

Chu Phàm truyền đạt ý niệm, bảo chín khí quỷ đứng lên, chúng không để ý tới thi hài đó nữa, đồng tử đỏ vô thần nhìn Chu Phàm.

- Mở cửa.

Chu Phàm thử nói.

Thân thể chín khí quỷ chỉ hơi cứng đờ, hai tay chúng bắt đầu cấp tốc kết ấn.

Rất nhanh hắc khí quen thuộc bao phủ cánh cửa ánh sáng lại bồng bềnh trong không trung.

Mắt Chu Phàm hơi sáng lên, quả nhiên giống như hắn nghĩ.

Trên mặt Tiểu Quyển lộ ra vẻ mừng rỡ, có điều rất nhanh nàng lại lo lắng nói:

- Bên trong liệu có nguy hiểm gì không?

- Có nguy hiểm hay không, để phân thân của ngươi thăm dò một chút chẳng phải sẽ biết à?

Chu Phàm liếc nàng một cái, nói.

Tiểu Quyển bắt đầu giở đủ trò, không chịu để Tiểu Tiểu Quyển đi vào.

Chu Phàm cưỡng bức dụ dỗ, mắt thấy cánh cửa ánh sáng sắp biến mất, Tiểu Quyển mới phân ra phân thân của Tiểu Tiểu Quyển đi vào trong cánh cửa ánh sáng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...