Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 920: Chương 920: Vì sao

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Cạnh thân cây hình như có một người.

Tiểu Quyển nói.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ ngạc nhiên, tiếp theo lại biến thành ngưng trọng nói:

- Ngươi xác định chứ.

- Hình như là vậy.

Tiểu Quyển có chút do dự.

- Cái gì gọi là hình như? Người đó trông thế nào?

Mặt Chu Phàm lộ vẻ bất đắc dĩ hỏi.

- Tiểu Tiểu Quyển không dám tới gần, cho nên nhìn không rõ lắm.

Tiểu Quyển buồn rầu nói.

Không ngờ ngay cả phân thân của ngươi cũng nhát gan như ngươi. Chu Phàm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nghĩ, hắn không hỏi nữa, mà là trầm mặc suy tư.

Một lát sau, hắn quyết định xem thử một chút.

Cẩn thận lặng lẽ tiến về phía trước, rất nhanh liền nhìn thấy khu đất trống đó.

Nhiều năm như vậy trôi qua, vẫn không có một ngọn cỏ.

Chu Phàm trốn phía sau một gốc tùng đen, hơi nghiêng đầu nhìn về phía vị trí cây cháy, phát hiện đúng như Tiểu Quyển nói, cây khô không còn cành bén nhọn màu máu nhiều không đếm xuể, nó bị chặt ngang, chỉ còn lại một đoạn.

Mà quả thật có một người dựa lưng vào thân cây khô.

Bởi vì cự ly quá xa, chỉ có thể nhìn thấy người đó mặc quần áo vàng óng ánh, tóc tai bù xù, che khuất mặt hắn.

Chu Phàm hơi híp mắt lại, người đó không nhúc nhích, nhìn giống như một người chết?

Hắn có chút không rõ, vì sao trên cây khô lại có một người dựa vào như vậy?

Lại quan sát một lúc, phát hiện người đó quả thật không nhúc nhích.

- Các ngươi ở lại đây, ta đi xem thử.

Chu Phàm nói xong, trên người hắn có tử kim quang mang hiện lên, Tử Kim Giáp Trụ bao phủ, phù văn dị giáp hiện lên ngoài giáp trụ.

Hắn có Tử Kim Giáp Trụ, có Mặc Chú Phù, bên kia chỉ là một người chết, tới xem thử một chút, chắc sẽ không có nguy hiểm gì.

Sau khi Chu Phàm chuẩn bị sẵn sàng, từ trên tùng đen bước ra, mà Lão Huynh và Tiểu Quyển đều nghe lời ở lại.

Cho dù làm tốt chuẩn bị, khi đi đến cây khô, Chu Phàm vẫn vô cùng cảnh giác nhìn chung quanh.

Dẫu sao hắn biết rõ quái quyệt cây khô này rất quỷ dị lợi hại.

Khi còn cách ba thước, Chu Phàm dừng chân, đầu tiên hắn nhìn khô, cây khô đối với hắn tới gần không biểu hiện ra bất kỳ dị thường gì, sau đó lại nhìn kỹ người đang dựa lưng vào cây, từ quần áo cho thấy chắc là một nam tử, hắn đã hóa thành khô lâu, bởi vì hắn có một đôi tay không còn một chút huyết nhục, tay xương ôm một hộp sắt nhỏ vuông vức.

Hắn rút ra Tinh Sương Đao, dùng mũi đao nhẹ nhàng chọc vào cây khô, lại chọc vào thi hài cùng với hộp sắt, chắc không có cấm chế.

Làm xong những cái này, hắn mới rụt rè đi mấy bước về phía trước, hắn một mực nhìn thi hài và cây cháy, chỉ cần hai người có một chút dị động khác lạ, hắn sẽ nhanh chóng dịch chuyển đi.

Hắn dùng đao gỉ gẩy một cái, lấy hộp sắt từ trong tay xương xuống, hộp sắt rơi xuống đất.

Đao gỉ lại gẩy hộp sắt, hộp sắt rất nhanh liền rời xa thi hài.

Lúc này Chu Phàm mới cẩn thận cầm lấy hộp sắt, khi hắn cầm lấy hộp sắt, phù văn dị giáp và Mặc Chú Phù đều không có phản ứng gì.

Hộp sắt không khóa, nhưng hắn nghĩ một chút, vẫn đặt trên mặt đất, rời xa mấy bước, dùng đao gỉ đẩy mặt hộp, mặt hộp bị mở ra.

Không có độc khí gì từ hộp phun ra, bên trong hộp là một tấm vải xám, trên vải xám có chi chít chữ viết đen xì.

Tay đeo Tử Kim Thủ Sáo của Chu Phàm cầm lấy vải xám, mới phát hiện chữ đen xì tựa hồ là từ máu viết thành, trên vải xám viết:

- Vì sao? Vì sao? Rốt cuộc là vì sao?

- Lão tổ rốt cuộc biết gì? Lại làm gì?

- Vì sao? Vì sao? Hắn (nàng)(nó) rốt cuộc là ai?

- Ta không cam lòng, không cam lòng, không cam lòng.

- Ta chính là Đạo Tử có thiên phú nhất trong lịch sử của Xích Cực Quỷ Tông. Đã định trước sẽ trở thành người đứng đầu một tông, nhưng hiện tại cái gì cũng bị hủy rồi.

- Lão tổ, lão tổ, lão tổ, hắn nói hắn biết bí mật không nên biết, rốt cuộc là bí mật gì?

- Vì sao lão tổ không chịu nói cho chúng ta biết?

- Chỉ một ngày, lão tổ vô duyên vô cớ chết đi, lão tổ… chính là tồn tại pháp lực thông huyền, thế gian có ai là đối thủ của hắn?

- Nhưng hắn lại đã chết.

- Chúng ta không thấy bất kỳ kẻ địch nào, bất kỳ dấu vết đánh nhau nào, giống như hắn (nàng)(nó) muốn lão tổ chết, chỉ là chuyện rất dễ dàng.

- Thế gian tuyệt không có tồn tại như vậy. Bất kể là người hay là quái quyệt.

- Nhưng là ai giết lão tổ? Nhân vật như lão tổ, tuyệt đối sẽ không tự mình tọa hóa.

- Lão tổ mang theo bí mật chết đi, người của Xích Cực Quỷ Tông cũng lần lượt chết đi một cách quỷ dị.

- Chịu nguyền rủa? Hay là trúng độc?

- Nực cười, đúng là sự nực cười! Xích Cực Quỷ Tông, thuật quỷ đạo biến ảo khó đoán, người tinh thông nguyền rủa, độc tố lại không ít, lại không có tu sĩ nào biết rốt cuộc là gì dẫn tới.

- Nhưng chúng ta đều lờ mờ hiểu được, cái này có liên quan tới lão tổ đã chết, đây rất có thể có liên quan tới bí mật đó.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...