Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 919: Chương 919: Thăm lại chốn xưa (2)
Vạn nhất để ‘Quỷ’ biết hắn đã vào, vậy phiền rồi.
- Chủ nhân, hiện tại chúng ta đi đâu?
Tiểu Quyển nhỏ giọng hỏi.
- Chúng ta trở về.
Chu Phàm vừa mở miệng, vừa để từng khí quỷ hiện ra sau lưng hắn.
- Trở về là tốt.
Tiểu Quyển tỏ vẻ đồng ý.
- Mở cửa.
Chu Phàm nhìn khí quỷ ra lệnh.
Chỉ là khí quỷ đứng đực ở đó, không lập tức kết ấn.
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn lại truyền đạt ý niệm cho chín khí quỷ
- Mở cửa.
Khí quỷ vẫn không có bất kỳ phản ứng gì.
- Chủ nhân, vì sao chín thứ quỷ quái này lại không kết ấn?
Trên mặt Tiểu Quyển lộ ra vẻ sợ hãi.
Sắc mặt Chu Phàm hơi trầm xuống, rất nhanh hắn liền phát hiện, hắn bảo khí quỷ làm chuyện khác thì chúng đều có thể nghe theo, nhưng lại không kết ấn kêu gọi cửa ra.
Hắn không ngờ ở bên ngoài rõ ràng đang yên lành, bao giờ mở cửa là mở cửa, ở bên trong mà ngược lại không được.
- Xong rồi, xong rồi.
Tiểu Quyển cũng nhìn ra vấn đề, nàng thu lại tóc của mình,
- Chúng ta không ra được, cả đời phải ở nơi quỷ quái này, cũng không biết nơi này có chân gà, có chân vịt không…
- Ngậm miệng.
Sắc mặt Chu Phàm tồi sầm quát, hỗn đản, hiện tại là lúc nghĩ tới chân gà chân vịt à?
Tiểu Quyển lập tức rụt bả đầu về, trong lòng nàng nghĩ, không nghĩ tới chân gà chân vịt thì có thể nghĩ tới gì nữa?
Sắc mặt Chu Phàm âm tình bất định, hắn đã không ra được, hiện tại lại nghĩ chuyện vô bổ.
Để phòng ngừa vạn nhất, hắn lập tức thu lại khí quỷ.
Hiện tại chỉ có thể đi chung quanh một chút, xem có thể phát hiện cửa ra không, về phần ‘Quỷ’ và quái quyệt cây cháy trong Mê Tàng Sâm Lâm, đều đã qua nhiều năm như vậy, chúng chưa chắc vẫn ở trong rừng rậm.
Nếu vẫn còn, với lực lượng bao phủ cả tòa rừng rậm của quái quyệt cây cháy đó, chắc đã ngay lập tức phát hiện hắn xâm nhập.
Chu Phàm nghĩ như vậy, đi về phía trước.
Lão Huynh lại đi theo, có Lão Huynh, cho dù có nguy hiểm, cũng có thể phát hiện trước.
Hắn cũng không phải tiểu hài tử không có một chút lực lượng nào, chỉ cần cẩn thận một chút rời xa quái quyệt cây cháy, fvậy ‘Quỷ’ đó chưa chắc đã là đối thủ của hắn.
Hắn càng đi vào trong, cảm thấy tất cả chung quanh càng quen thuộc.
Cho dù thời gian có lẽ trôi qua rất lâu, nhưng biến hóa của rừng rậm này không tính là lớn, có một số thứ vẫn bảo lưu lại, lúc trước hắn vẫn không dám khẳng định, nhưng hiện tại lại có tám chính thành nắm chắc có thể xác định, nơi này chính là Mê Tàng Sâm Lâm.
Khắp nơi đều là cây tùng đen, khiến hắn thở dài, nơi này cũng không biết đã chôn cất bao nhiêu tiểu hài tử của Mê Tàng Thôn.
Hắn ở Mê Tàng Sâm Lâm không nhìn thấy quái quyệt, cũng không nhìn thấy bất kỳ động vật gì, giống như một tòa tĩnh mịch tĩnh mịch.
Lòng vòng một lúc, cũng không gặp phải nguy hiểm, điều này khiến lá gan của Chu Phàm lớn lên, hắn lờ mờ nhớ rõ vị trí của cây khô đó, hắn nhìn về phương hướng cây khô, dừng chân.
Hắn có một loại suy nghĩ muốn tới xem thử.
Hắn nghiêm túc nghĩ một chút, rụt rè đi tới phương hướng chỗ cây khô.
Hắn lưu ý dấu vết trên mặt đất, mặt đất phủ kín lá kim đen héo rũ, đã rất lâu rồi không ai đặt chân, hắn lại yên tâm hơn không ít, cho đến khi sắp đến chỗ đất trống chỉ có một gốc cây khô sinh trưởng, hắn lại dừng chân.
Dưới sự che giấu của rừng tùng đen, rất khó coi nhìn thấy tình huống trên đất trống.
Hắn nghĩ một chút lại thấp giọng nói:
- Tiểu Quyển.
Tiểu Quyển thò đầu ra, nhìn chằm chằm Chu Phàm.
- Để phân thân của ngươi đi xem phía trước là tình huống gì?
Mặt Tiểu Quyển lập tức xịu xuống.
- Nghe lời đi, chúng ta có thể ra ngoài hay không phải xem lần này, chẳng lẽ ngươi muốn ở đây cả đời, ta cho ngươi thêm hai chân gà.
Chu Phàm khuyên.
- Ba chân gà.
- Được, thành giao.
Lúc này Tiểu Quyển mới phân ra phân thân, Tiểu Tiểu Quyển chạy về phía trước, rất nhanh đã biến mất trong tầm mắt của Chu Phàm.
Hắn kiên nhẫn chờ, nếu Tiểu Tiểu Quyển bị thứ gì đó đó hủy đi, Tiểu Quyển khẳng định có thể ngay lập tức phát hiện.
Qua một hồi lâu, hắn mới thúc giục Tiểu Quyển, gọi Tiểu Tiểu Quyển về.
Tiểu phân thân này cũng ngu như chủ nhân, không gọi là không biết về.
Tiểu Quyển nhắm mắt lại, bắt đầu kêu gọi phân thân của mình.
Tiểu Tiểu Quyển rất nhanh liền cảm thấy về, dung nhập lên trên người Tiểu Quyển.
Tiểu Quyển lại chậm rãi mở mắt.
- Thế nào?
Chu Phàm có chút sốt ruột hỏi.
- Phía trước có một khoảng đất trống…
Tiểu Quyển nghĩ một chút rồi nói.
- Ta biết là có, nhưng có nhìn thấy một gốc cây cháy rất lớn, nó có cành cây nhọn đỏ như máu?
Sắc mặt Chu Phàm ngưng trọng nói.
- Có.
Tiểu Quyển gật đầu,
- Có điều khác với ngươi nói.
- Khác thế nào?
Chu Phàm hỏi.
- Nó chỉ còn lại nửa thân cây khô, không có cành cây màu đỏ bén nhọn.
Tiểu Quyển trả lời.
- Chỉ còn lại nửa cây à…
Chu Phàm hơi ngẩn ra.
- Còn nữa…
Tiểu Quyển dường như lại nghĩ tới gì đó.
- Còn gì?