Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 918: Chương 918: Thăm lại chốn xưa

Mục lục truyện Long Xà Chi 14 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Tiểu Quyển.

Chu Phàm nhìn chó to dưới chân.

Trong lông chó một cái đầu nhỏ thò ra, nàng cảnh giác nhìn Chu Phàm:

- Chủ nhân, có việc gì à?

- Ngươi làm ra một phân thân bằng tóc, tiến vào trong cửa điều tra tình huống bên trong cho ta.

Chu Phàm cười nói.

Khiển Quyển Phát có năng lực thông qua tóc đắp nặn phân thân, hắn không dám đi vào, nhưng tóc đi vào thì không có vấn đề gì.

- Đừng.

Tiểu Quyển liên tục lắc đầu,

- Bên trong nói không chừng sẽ có nguy hiểm.

- Đồ ngu xuẩn, có nguy hiểm thì sợ cái gì? Tối đa chỉ là mất một phân thân.

Chu Phàm bất đắc dĩ nói.

- Cũng không phải tóc của ngươi, ngươi đương nhiên là nói như vậy.

Tiểu Quyển lã chã chực khóc, bộ dạng trông thì rất đáng thương.

- Đây vốn chính là tóc của ta, chẳng lẽ ngươi quên à?

Mặt Chu Phàm có chút bất thiện, biết tiểu gia hỏa này có việc sẽ giả vờ đáng thương, nhưng hắn sẽ không mắc mưu.

- Đã sớm không phải rồi.

Tiểu Quyển ôm tóc đen của mình phản bác.

Chu Phàm lờ mờ cảm thấy đau đầu,

- Cho ngươi năm cái chân vịt, nếu như vậy cũng không chịu, ta nhổ sạch tóc ngươi.

Tiểu Quyển do dự, nàng nhìn ánh mắt uy hiếp đó của Chu Phàm, vẫn đáp ứng.

Nàng giật đứt tóc lê trên mặt đất ra một đoạn, sợi tóc đứt ra hóa thành một Tiểu Tiểu Quyển dài không đến nửa ngón tay.

Tiểu Tiểu Quyển vừa ngưng thành, liền co cẳng chạy vào trong cánh cửa ánh sáng.

Lúc này cánh cửa ánh sáng đã bắt đầu bởi vì thời gian xuất hiện quá lâu mà chậm rãi biến mất.

- Còn có thể cảm ứng được sự tồn tại của phân thân không?

Tiểu Quyển nhắm mắt lại gật đầu nói:

- Có thể, nhưng nàng hình như không tìm thấy đường ra.

Chu Phàm lại lập tức bảo khí quỷ khí quỷ kết ấn, cánh cửa ánh sáng lại xuất hiện.

- Ngươi bảo nàng ra đi.

Chu Phàm lại nói.

Tiểu Quyển nhắm mắt lại,

- Cục cưng, cục cưng, ngươi mau ra đây.

Chu Phàm:

- …

Tiểu Tiểu Quyển rất nhanh từ cánh cửa ánh sáng chui ra, nàng chạy vội về, dung hợp với tóc của Tiểu Quyển thành một thể.

Chu Phàm gật đầu, xem ra ra vào là không có vấn đề, hắn vốn còn lo lắng cửa này chỉ có thể vào chứ không thể ra, nếu là như vậy, đi vào có thể sẽ bị vây chết ở bên trong.

- Nàng nhìn thấy gì ở bên trong?

Chu Phàm mở miệng hỏi, phân thân đó chỉ có hợp cùng một chỗ với Tiểu Quyển, mới có thể nói với Tiểu Quyển những gì đã nhìn thấy.

- Bên trong rất to.

Tiểu Quyển nói.

- …

Chu Phàm nghẹn lời,

- Rất to rốt cuộc là to thế nào.

- Chính là rất to.

Tiểu Quyển lại nghiêm túc nói.

Chu Phàm từ bỏ giãy giụa

- Ngươi nói cho ta biết, ở bên trong rốt cuộc có cái gì? Chi tiết vào.

- Có trời có cây.

Tiểu Quyển nghĩ một chút trả lời.

- Còn gì nữa?

Chu Phàm hỏi.

- Hết rồi, chỉ có thế thôi.

Tiểu Quyển lắc đầu.

Chu Phàm ặc một tiếng nói:

- Cây là bộ dạng gì?

- Cây chính là cây, sao ngươi ngu thế?

Tiểu Quyển nói với vẻ khinh thường.

Chu Phàm nghẹn lời nhìn trời.

Hắn đã thu một sủng vật ngu tới mức nào vậy.

- Ngươi nghiêm túc nghĩ lại đi, có nhìn thứ gì biết động đậy hoặc là khá đặc biệt không?

Chu Phàm có chút không cam tâm hỏi.

- Không, đã nói chỉ có trời đất cây thôi mà lại.

- Ngươi nghiêm túc nhớ lại đi.

- …

Tiểu Quyển cúi đầu nghiêm túc nghĩ một chút,

- Ơ, hình như thật sự có.

- Là cái gì vậy?

Chu Phàm hỏi.

- Gió, lúc ấy có gió đang thổi.

Tiểu Quyển nghiêm túc nói.

- Là ta quá ngu ngốc sao…

Chu Phàm thở dài, bằng không sao tóc của hắn lại biến thành sủng vật ngu như vậy?

- Giờ ngươi mới biết à…

Tiểu Quyển phát ra tiếng cười.

-Một câu hỏi cuối cùng, có cảm thấy nguy hiểm ở bên trong không?

Sắc mặt Chu Phàm nghiêm túc nói.

- Không.

Tiểu Quyển lắc đầu.

- Vậy được rồi, chúng ta cùng nhau đi vào.

Chu Phàm cười nói.

- Vì sao?

Tóc Tiểu Quyển lập tức toàn bộ đều dựng đứng lên, giống như một cái chổi,

- Tiểu Tiểu Quyển ở bên trong không phát hiện nguy hiểm, nhưng không có nghĩa là bên trong không có nguy hiểm, ta không đi.

- Vậy cũng được.

Chu Phàm gật đầu, hắn vẫy tay,

- Lão Huynh, chúng ta đi.

Lão Huynh lắc lắc đuôi, đi theo phía sau Chu Phàm, đi đến cánh cửa ánh sáng.

Vẻ mặt Tiểu Quyển rối rắm, nàng muốn theo sau, lại sợ có nguy hiểm.

- Nếu chúng ta ở bên trong tìm được cửa ra khỏi biển cây, sẽ không trở lại tìm ngươi đâu.

Chu Phàm cười cười ngay lại một câu cuối cùng, sau đó bước vào trong cánh cửa ánh sáng.

Tiểu Quyển lập tức từ dưới đất nhảy lên,

- Thân là người hầu trung thành nghĩa khí vô song, sao có thể nhìn chủ nhân mạo hiểm ở bên trong mà thờ ơ, chủ nhân, ta đến giúp ngươi.

Hai chân nàng đi rất nhanh, giống như hai bánh xe, lướt qua Lão Huynh dẫn đầu bước vào trong cánh cửa ánh sáng.

Lão Huynh thấy vậy lắc đầu, nó cũng bước vào.

Cánh cửa ánh sáng tràn ngập hắc khí dần dần tiêu tán trong không khí.

Trời xanh thẳm, mặt trời chói chang, ngọn núi xanh tươi.

Có gió nhẹ thổi vào mặt, thế giới vắng vẻ thoải mái.

Sau khi tiến vào nơi này, Tiểu Quyển lập tức nhảy lên trên người Lão Huynh, trốn vào trong lông chó, sau đó mới cẩn thận thò đầu ra, mắt nhỏ đảo quanh, rất sợ nguy hiểm tùy thời phát sinh.

Chu Phàm nhìn cánh cửa ánh sáng đang tiêu tán, sau đó mới chính thức bắt đầu quan sát thế giới khác hẳn với Ma Mộc Thụ Hải này.

Rất nhanh sắc mặt hắn cứng ngắc đứng đực tại chỗ.

Bởi vì đây là một khu vực rừng rậm, trên núi trồng từng gốc tùng đen, trên cây tùng có lá như kim tản ra, thân cây hơi vặn vẹo, thân cây hình thù kỳ quái, nhìn thì rất quen thuộc.

Hắn nhớ tới một chỗ.

Mê Tàng Sâm Lâm.

Lúc trước khi Chu Phàm mở khí điền thứ bảy, thuần phục khí quỷ thứ bảy, hắn đã bị khí quỷ thứ bảy kéo vào trong Mê Tàng Sâm Lâm kỳ quái, chơi một hồi trò chơi trốn tìm đáng sợ.

Mà hắn nhớ rõ Mê Tàng Sâm Lâm chính là một rừng rậm lấy tùng đen làm chủ.

Nơi này thật sự là Mê Tàng Sâm Lâm sao?

Rất có khả năng, dẫu sao khí quỷ hắn có được cũng đến từ Mê Tàng Sâm Lâm, cái này cũng có thể giải thích nguyên nhân vì sao khí quỷ lại trở nên xao động.

Khí quỷ trong cơ thể lại có chút xao động, có điều bị Chu Phàm dễ dàng đè ép.

Sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng, nếu nơi này là Mê Tàng Sâm Lâm, vậy chẳng phải là nói trung tâm của Ma Mộc Thụ Hải chính là Mê Tàng Sâm Lâm à?

Vậy Mê Tàng Thôn cứ cách mỗi một đoạn thời gian sẽ đưa mười tiểu hài vào Mê Tàng Sâm Lâm chơi trốn tìm thì sao?

Ma Mộc Thụ Hải ở ngoài hoang dã, lấy đâu ra thôn?

Không đúng, nếu nói Mê Tàng Sâm Lâm ở Lạc Thủy Hương, Mê Tàng Thôn chính là một thôn của Lạc Thủy Hương.

Nhưng bất kể Lạc Thủy Hương là lý nào, đều sẽ không tồn tại thôn hiến tế tiểu hài. Nếu có hắn khẳng định sẽ từ chỗ Nghi Loan Ti nhìn thấy tư liệu như vậy, hắn biết, Nghi Loan Ti không cho phép bất kỳ thôn nào làm ra chuyện hiến tế quái quyệt.

Có điều hắn lại nghĩ tới một khả năng.

Đó chính là giả thiết nơi này là Mê Tàng Sâm Lâm, Mê Tàng Thôn cũng từng xuất hiện, nhưng đây đã là chuyện rất xa xưa, xa xưa đến Nghi Loan Ti cũng hoàn toàn không biết gì về thôn này.

Thậm chí Mê Tàng Thôn có thể xuất hiện từ trước cả khi Ngụy triều lập triều.

Hắn lại lờ mờ nhớ tới cách ăn mặc của hắn khi biến thành tiểu hài ở trong mộng, quần áo của những thôn dân đó dùng áo cỏ, giày da thú làm chủ, không chỉ có khác biệt với thời đại này, càng mang theo một tia khí tức nguyên thủy dã man.

Càng nghĩ Chu Phàm càng cảm thấy khả năng này không nhỏ.

Chỉ là rốt cuộc đã trôi qua bao nhiêu năm?

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ ngỡ ngàng, có điều một tia cảm xúc này rất nhanh liền thu liễm, trên mặt lộ ra vẻ cảnh giác, bởi vì nếu nơi này là Mê Tàng Sâm Lâm, vậy sẽ rất nguy hiểm!

Quái quyệt được Mê Tàng Thôn xưng là ‘Thần thụ’ đó cùng với ‘Quỷ’ mà nó gọi là mẫu thân, đều là quái quyệt rất cường đại.

Hắn nhìn cái bóng của mình, sau khi xác nhận không có gì trốn ở bên trong, sắc mặt biến thành âm tình bất định.

Nơi này nguy hiểm như vậy, hắn không cần thiết cứ phải tìm kiếm.

Bất kể là khí quỷ hay là gì, đều không có quan hệ lớn với hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...