Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 915: Chương 915: Dị thường
Nhưng lần này quan sát vẫn khiến hắn đạt được lợi ích cực lớn.
Trước kia phương thức chiến đấu của hắn so sánh với hắc long, đúng là quá thô bạo trực tiếp, gặp phải đối thủ yếu thì còn có thể trực tiếp nghiền ép, nhưng gặp phải đối thủ lực lượng ngang ngửa, loại phương thức chiến đấu này lại không thể có được.
Hắn đang cân nhắc thay đổi phương thức chiến đấu của mình, tận lực phát huy ra lực lượng trong cơ thể, cho dù không thể phát huy ra 300% như hắc long, ít nhất cũng phải đạt tới trình độ 100%.
Hiện tại hắn cảm thấy mình tối đa chỉ phát huy ra được sáu mươi bản mươi phần trăm, chỉ là nghĩ thôi đã khiến hắn cảm thấy có chút hổ thẹn.
Thư viện đại khảo sắp tới, các loại cao thủ nhiều vô kể, đến lúc đó khẳng định có thể gặp phải đối thủ cường đại… Thực lực đề thăng không chỉ là cảnh giới đề thăng, còn có phát huy thực lực trong đối chiến cũng quan trọng.
Đây là chỗ mà trước kia mình lơ là qua quýt.
Chu Phàm ngừng suy tư, lại nhìn về phía chuông đồng trong tay, hắn rụt rè lắc một chút.
Một tiếng keng vang lên, lại không có sóng âm màu đen khuếch tán ra.
Chu Phàm nghĩ một chút, trong tay hắn có chân khí màu trắng rót vào chuông đồng, chuông đồng cũng vì thế mà phủ kín một tầng bạch quang.
Hắn lắc lắc.
Keng một tiếng, chuông đồng vẫn không có sóng âm màu đen phát ra.
Điều này khiến Chu Phàm nhíu mày, xem ra phương pháp sử dụng chuông đồng này rất không đơn giản, hắn nhớ lại một chút, nam tử áo đen đó không sử dụng chân khí để thôi động chuông đồng.
Nhưng hắn lại không dám khẳng định, dẫu sao động tác lắc chuông của nam tử áo đen cũng quá nhanh.
Hắn lại thử mấy loại phương pháp, cuối cùng phát hiện vẫn không thể thôi động được chuông đồng phát ra sóng âm màu đen, chỉ có thể bất đắc dĩ từ bỏ, cất chuông đồng đi, hắn định chờ khi tiến vào Khôi Hà Không Gian lại hỏi hắc long, hắc long khẳng định là biết.
Nghĩ đến hắc long, ánh mắt hắn biến thành có chút phức tạp, hắc long dám làm trái với quy củ, hiện tại khẳng định chịu xử phạt của thuyền, không biết lần sau đi vào, còn có thể nhìn thấy nàng nữa hay không?
…
Thùy triều đen rút đi, ngụ ý một ngày mới đã tới.
Cành lá Ma Mộc To lớn che trời phủ đất, trong rừng cây vẫn lộ ra có chút âm trầm.
Chu Phàm ngồi xếp bằng, nhìn một hộp gỗ vuông ở trước người.
Hộp gỗ đen xì, đây là vật phẩm hắn tìm ra từ trong xe ngựa.
Hắn suy đoán, thứ bên trong hộp gỗ này chắc chính là vật phẩm quan trọng mà Phong Gia Thương Đội hộ tống, cũng là thứ mà nam tử áo đen đuổi tới muốn tìm.
Bên trong là gì?
Chu Phàm không biết.
Bởi vì hộp gỗ này không mở được, trên mặt sáu hộp sáu góc khắc phù văn cấm chế, nếu thử cường hành loại bỏ,thứ bên trong sẽ bị hư hao.
Chu Phàm cũng không dám tùy tiện động thủ, sợ làm hỏng thứ có khả năng là rất quý giá ở bên trong.
Nếu muốn mở hộp gỗ, trừ khi tìm được ‘Chìa khóa’ để giải trừ phù văn cấm chế, nhưng Chu Phàm đã cẩn thận tìm vài lần, vẫn không thể tìm được thứ có thể là chìa khóa.
Hắn hoài nghi, bất kể là Phong quản sự của Phong Gia Thương Đội hay là nam tử áo đen, kỳ thật đều không có thứ tương tự như ‘Chìa khóa’.
Bằng không nam tử áo đen cũng không thể không mang ‘Chìa khóa’ về.
Đương nhiên không loại trừ khả năng ‘Chìa khóa’ giải trừ phù văn cấm chế không phải vật thật.
Nhưng bất kể là như thế nào, một sự thật hiển nhiên đã bày ra trước mắt hắn, hắn có được một bảo vật nhìn thì quý giá, nhưng lại không biết là gì.
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, muốn dưới tình huống không có chìa khóa mà mở hộp gỗ, trừ khi có thể tìm được Phù Sư có thể phá giải phù văn cấm chế.
Hắn chỉ có thể dùng vải bọc hộp gỗ lại, chờ ngày sau lại nghĩ cách đi phá giải phù văn cấm chế của hộp gỗ.
Chu Phàm đứng lên, hiện tại hắn mặc Đằng Mộc Giáp Trụ, bởi vì lúc ấy chuyện xảy ra đột nhiên, túi hành lý của hắn đã để lại trong doanh địa, không mang kịp.
Nhưng may mà, thứ quý giá đều để vào trong phù đại mang theo người, trong túi cũng không có thứ quá quý giá.
Hắn mang theo Lão Huynh đi trong Ma Mộc Thụ Hải, hắn thử trở lại doanh địa tối hôm qua.
Chỉ là sau nửa ngày, hắn vẫn không tìm được doanh địa, đêm qua trốn ra cự ly quá xa, cho dù là Lão Huynh, cũng không thể dựa vào cái mũi linh mẫn tìm được đường trở về doanh địa.
Hắn đi tới đi lui trong biển cây, quái quyệt gặp phải đều bị hắn giết, nhưng cảm thấy choáng váng, bởi vì trong biển cây nhìn qua thì không khác gì nhau, không biết nên đi theo phương hướng nào?
Hắn lạc đường rồi.
Chu Phàm cười khổ một tiếng, có điều đây là chuyện sớm đã đoán được, không có người dẫn đường, muốn từ trong Ma Mộc Thụ Hải đi ra, là một chuyện rất gian nan.
Hắn thử trèo lên Ma Mộc, chém đứt cành cây, đi lên ngọn cây.
Ngọn cây bị gió to thổi cho lay động, phát ra tiếng rào rào, giống như một hải dương màu đen.