Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 913: Chương 913: Không khống chế được (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sóng âm và âm phong càn quét về phía hắc long.

Sắc mặt hắc long lạnh lùng nhìn nam tử áo đen, huyết khí Thần Long trên đỉnh đầu đột nhiên phát ra một âm tiết cổ quái.

Long Thần Ngữ!

Trong không khí bắt đầu có vô số hạt bụi màu vàng hiện lên.

Tất cả trong sân đều ngừng lại.

Sóng âm và âm phong dừng lại, nam tử áo đen cũng dừng lại không thể nhúc nhích, trong mắt hắn lộ ra vẻ sợ hãi.

con ngựa sương mù lục quang lượn lờ ở phía sau hắn nâng móng trước, móng trước của nó một mực không thể hạ xuống.

Yên Si vốn tránh ở cách đó không xa cũng không thể lay động, giống như giống như tảng đá xám trắng bị cố hóa.

Gió thổi vào thành gió lặng.

Thanh âm gầm gừ của quái quyệt ở xa xa tiến vào nơi này, cũng bị kẹt lại không thể khuếch tán.

Chỉ độc có thân thể của Chu Phàm do hắc long khống chế là vẫn có thể đi lại trong hạt bụi màu vàng.

Nàng từng bước tiến về phía trước, giống như thần đang đi dạo trong lĩnh vực của mình, xuyên qua âm phong và sóng âm, cho đến khi đến gần mới thanh âm lạnh lùng nói:

- Lĩnh ngộ pháp tắc mới được coi là kẻ yếu, mà ngươi ở trong mắt bổn tọa, ngay cả con kiến cũng không được tính.

Đao quang Sáng như tuyết chém tới trong không khí thời gian đình trệ.

Đầu của Nam tử áo đen dễ dàng bị cắt xuống, trong nháy mắt đầu rơi xuống, thời gian khôi phục bình thường.

Âm phong và sóng âm có thể tiếp tục tiến về phía trước, chặt đứt vô số Ma Mộc, biến mất trong bóng đêm.

Đầu nam tử áo đen lăn trên mặt đất thành một đường máu, hai mắt hắn trợn lên, mang theo biểu cảm không thể tin nổi, cảnh giới tuyệt diệu chưa phát huy ra được một phần mười thực lực đã bị giết chết.

Thi thể không đầu phun ra máu tươi, lắc lư ngã xuống đất.

Yên Si sợ tới mức toàn thân run rẩy, nó không ngờ đại nhân thực lực cao siêu trong tổ chức lại bị chết như vậy, nó ngay cả chạy trốn cũng không dám, chỉ quỳ xuống xin tha.

Hắc long lạnh lùng liếc Yên Si một cái, đao trong tay giơ lên, muốn giết quái quyệt nhỏ yếu đáng thương này.

- Đừng giết nó, ta giữ lại nó có chỗ dùng.

Chu Phàm vội vàng nói.

Chỉ là hắc long không để ý đến, đao của nàng tiếp tục hạ xuống, trên đao có lãnh lam hỏa diễm và lôi hồ đen xì đan vào nhau, chỉ mấy đao đã xé nát Yên Si ngay cả động tác đào tẩu cũng không làm ra được.

Vô số sương khói theo gió phiêu tán.

- Ngươi…

Sắc mặt Chu Phàm có chút khó coi.

- Ngươi là cái thá gì, cũng dám chỉ huy bổn tọa?

Trên mặt hắc long lộ ra nụ cười lạnh nói.

Chu Phàm thở dài, hiện tại chỉ có thể cầu nguyện Yên Si này cách Nguyên Thụ Thôn xa như vậy, sẽ không ảnh hưởng đến những thôn dân của Nguyên Thụ Thôn, bằng không thôn dân của Nguyên Thụ Thôn toàn bộ đều sẽ phải chôn cùng theo Yên Si này.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, loại chuyện thôn dân của Nguyên Thụ Thôn bị chôn cùng với Yên Si chắc là xác suất rất thấp, hắn cảm thấy Yên Si không thần thông quảng đại như vậy, thật sự có thể khiến thôn dân phải chôn cùng.

- Chuyện đã hoàn thành, ngươi có thể đi rồi.

Chu Phàm lại trầm giọng nói.

Hắn muốn về thân thể của mình.

Nhưng hắc long không để ý tới Chu Phàm, nàng chỉ nhẹ nhàng bồng bềnh bay tới bên cạnh con ngựa đó, Tinh Sương Đao bên cạnh lập tức bổ ra một trăm tám mươi tám đao, tách rời con ngựa đó thành vô số đoạn.

Lục quang tản ra, con ngựa chắc là quái quyệt đặc thù ký sinh mà dưỡng thành, nhưng dưới thủ đoạn của hắc long, không có một chút sức chống cự nào.

Ngựa bị chia cắt có vô số máu đỏ phun ra.

Chỉ là hắc long lại kéo thốt ra một âm của Long Thần Ngữ.

Máu ngựa bồng bềnh dừng lại trong không trung, vẫn duy trì trạng thái phun tung toé quỷ dị, máu ngựa cuối cùng tỏa ra huyết hoa sáng lạn.

- Ngươi muốn làm gì?

Chu Phàm mất đi quyền khống chế thân thể nhìn thấy mà hết hồn.

Hắc long vẫn không để ý đến Chu Phàm, nàng ném Tinh Sương Đao xuống đất, ngồi khoanh chân, vừa ngồi xuống, quần áo trên người Chu Phàm đều nổ tung, trở nên lõa lồ.

Con sắc long này chắc không phải là điên rồi, muốn lăng nhục mình chứ?

Sắc mặt Chu Phàm tối sầm nhìn tất cả, gầm lên,

- Thuyền, mau đưa nàng về đi!

Nói hắc long muốn lăng nhục mình, đó chỉ là phỉ nhổ mà thôi, nhưng chuyện hắc long hiện tại đang làm chỉ sợ cũng không phải tốt đẹp gì, hắn sợ nguy hiểm cho bản thân, cho nên mới khẩn trương như vậy.

Nhưng không biết thuyền là không nghe thấy hay là bất lực, tóm lại hắn gầm lên vài câu vẫn không có được đáp lại.

Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn toàn thân không một mảnh vải ngồi xếp bằng, miệng lẩm bẩm.

Máu ngựa bồng bềnh trong không trung biến ảo co rút rồi mở rộng, chúng hóa thành từng Huyết Long dài bằng hai ngón tay bơi lội.

Huyết Long bơi lội đan xen với nhau, dần dần bắt đầu ngưng tụ thành một đạo phù văn huyền ảo phức tạp.

Hắc long cảm thấy mũi chảy xuống máu ấm áp, nàng không lau đi, nhìn phù văn sắp triệt để thành hình, trong mắt lộ ra vẻ vội vàng mà nhiệt liệt.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...