Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 911: Chương 911: Dám đuổi giết ta?
Một cơn gió mang theo sương mù thổi tới Chu Phàm, sương mù tản ra, cả người Chu Phàm cũng biến mất trên thuyền.
Chu Phàm là nàng kéo vào, cho nên nàng ta có thể đuổi Chu Phàm ra, đương nhiên phải là Chu Phàm yêu cầu nàng mới có thể kéo người vào.
Nàng cúi đầu hờ hững nhìn giáp bản,
- Chỉ cho ta thời gian một chén trà thôi à? Ngươi cũng quá keo kiệt rồi, được biết rồi.
Nàng ngồi xếp bằng xuống, trong con mắt sáng ẩn tàng rất nhiều cảm xúc khó có thể phân biệt, nhắm hai mắt lại, kiên nhẫn chờ Chu Phàm gọi nàng, sau đó thuyền mới đưa phân hồn của nàng ra ngoài.
Chu Phàm mở mắt, ánh vào trong mắt là bóng đêm đen xì.
- Lão Huynh.
Hắn gọi khẽ một tiếng.
Lão Huynh từ trong bóng tối bước nhanh về, sủa khẽ một tiếng.
- Xem ra ta ngủ không lâu.
Chu Phàm lắc đầu, đứng lên.
Dựa theo kinh nghiệm lần trước cho thấy, hắn chìm vào giấc ngủ sẽ không vượt quá mười hơi thở.
Đáng tiếc là điều chỉnh tốc độ thời gian như vậy, hắn từng hỏi sương mù, sương mù nói với hắn một tháng chỉ có một cơ hội, không đến thời khắc nguy cấp, hắn cũng không dám lãng phí cơ hội như vậy.
Hắn không tiếp tục nghĩ nhiều, mà lại nhớ một việc, hắc long không cho hắn mang ra gì, đến lúc đó nàng dựa vào gì để thắng người đó?
Dẫu sao cho dù là phụ thân, thực lực của hắn chắc cũng không có biến hóa lớn.
Có điều hắc long chắc không phải là quên, là cường giả trình độ cao nhất của thế giới này, chắc có biện pháp giết chết người đó, loại vấn đề này không cần hắn lo lắng.
Không bao lâu sau, Yên Si bay tới, là quái quyệt, kỳ thật thị lực của nó khác với cùng nhân loại, nó lập tức nhìn thấy Chu Phàm đứng ở cách đó không xa.
Vì thế nó khẽ ồ lên một tiếng.
Có điều nó chưa kịp nói gì, xe ngựa lượn lờ sương mù xanh đã đến.
Hai ngọn đèn lồng bên trong xe ngựa đột nhiên quang mang đại thịnh, lục quang chiếu sáng xung quanh, cũng chiếu ra thân ảnh của Chu Phàm.
Yên Si lướt tới, hóa thành ghế đẩu dạng sương mù.
Nam tử áo đen vén màn xe ngựa, giẫm lên ghế đẩu đi xuống, hắn nhìn Chu Phàm đứng cách đó không xa, nhướng mày hỏi:
- Vì sao ngươi không trốn?
- Vì sao ta phải trốn?
Chu Phàm mỉm cười hỏi lại.
Sự khác thường của Chu Phàm khiến trong mắt nam tử áo đen lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn lờ mờ cảm thấy không đúng, nhưng nếu nói Chu Phàm có thể thắng hắn, hắn cảm thấy tuyệt đối không thể.
Có điều nam tử áo đen vẫn đề cao lòng cảnh giác.
- Đại nhân, ta nghĩ hắn khẳng định là biết khó có thể chạy ra khỏi lòng bàn tay của đại nhân, cho nên không chạy nữa.
Yên Si hóa thành một đoàn sương khói, từng khuôn mặt đang oán độc nhìn hắn,
- Ngươi không ngờ bản thân cũng có ngày hôm nay phải không?
- Sai rồi.
Chu Phàm khẽ thở dài,
- Ta rời khỏi vốn là muốn dĩ hòa vi quý, chỉ tiếc các ngươi cứ muốn bám lấy ta, vậy thì đành chịu thôi.
- Người dám đuổi giết ta đều đã chết rồi.
Yên Si bật cười,
- Đây là chuyện buồn cười nhất ta từng được nghe, cho dù thực lực của ngươi có chút đặc thù, nhưng muốn thắng đại nhân…
Yên Si chưa nói xong, đã bị nam tử áo đen lạnh lùng nhìn một cái, nó lập tức ngậm miệng lại.
Lúc này nam tử áo đen mới nhìn Chu Phàm nói:
- Không ngờ ngươi chủ động đi ra, cũng tiết kiệm không ít thời gian cho ta, vậy lại cho ngươi một cơ hội, quỳ xuống làm người hầu của ta, ta có thể không giết ngươi.
- Ngươi không giết ta, nhưng ta muốn giết ngươi.
Chu Phàm cười lạnh nói,
- Hơn nữa cho dù ngươi muốn làm người hầu của ta, cũng đã muộn rồi.
Mày nam tử áo đen nhíu lại, gương mặt anh tuấn tái nhợt của hắn cũng phủ lên một bóng râm, trực giác của hắn nói với hắn, có nguy hiểm gì đó đang tới gần, người này không giống như đang phô trương thanh thế.
Nhưng vạn nhất chỉ là phô trương thanh thế, khiến người này cứ như vậy tránh được một kiếp, vậy hắn triệt để sẽ thành chuyện cười.
Khi chưa thấy nguy hiểm chân chính, hắn không muốn cứ vậy từ bỏ rời đi.
Sát ý trong lòng hắn dần sinh,
- Đã là như vậy, ta thanh toàn cho ngươi.
Hắn vỗ một chưởng về phía Chu Phàm.
Một trận gió âm lãnh từ lòng bàn tay sinh ra, quét về phía bên Chu Phàm.
Chu Phàm khi nam tử áo đen chưa mở miệng nói chuyện, đã cấp tốc đọc thầm ba lần ‘Long Chủ đại nhân’, vừa đọc xong ba lần, hắn cảm thấy nhân hồn của hắn rút về hồn hải, mà thể xác thì ngơ ngác đứng tại chỗ, hắn đã mất đi quyền khống chế đối với thân thể.
Loại trạng thái đặc thù này khiến Chu Phàm hơi ngẩn ra.
Lúc này trận âm phong đó đã quét mà trước người hắn, khiến cho Chu Phàm biến sắc, hắn đã tận mắt thấy loại âm phong kỳ quái này xé tan một võ giả Khí Khiếu Đoạn.
Có điều lúc này đồng tử của hắn đang lập tức chuyển hoán, đó là một đôi mắt hoàng kim phủ kín uy nghiêm, khóe miệng hắn hơi nhếch lên.
Hắn đã tiêu tán giống như gió trước khi âm phong tiến đến.
Hắn xuất hiện ở ngoài mấy bước, âm phong lướt qua cạnh thân thể hắn, chính xác không lệch một phân.