Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 910: Chương 910: Biện pháp (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm cảm thấy hắc long nói có chút đạo lý, nhưng hắn đồng thời nhìn ra một vài thứ:

- Sao ta cảm thấy ngươi dường như rất muốn phụ thân lên người ta?

Hắn rất ít nhìn thấy hắc long lại có biểu hiện kỳ quái như vậy.

Hắc long dừng lải nhải, nàng trầm mặc một chút, trên mặt hiện lên vẻ cô đơn:

- Ngươi không rõ dâu, loại hiu quạnh bị vây ở chỗ này vô số năm tháng, ta đã rất lâu rồi không được nhìn thấy thế giới bên ngoài, được nhìn một chút cũng tốt.

- Không, kỳ thật ta hiểu.

Chu Phàm có chút cảm khái nói.

- Không ngờ ngươi hiểu.

Hắc long nhìn hắn, lần đầu tiên sinh ra cảm xúc tri kỷ vi diệu.

- Không ngờ ngươi nữa ra biện pháp thông qua làm nhiệm vụ mà phụ thân để ra ngoài nhìn một chút, vậy thù lao đó ta cảm thấy chúng ta cần phải thương lượng lại một chút.

Sắc mặt Chu Phàm nghiêm túc nói.

Thằng chó này… Sắc mặt hắc long trầm xuống,

- Ngươi muốn như thế nào?

- Nếu dùng biện pháp phụ thân, chẳng khác nào ta cho ngươi thuê cơ thể của ta, vậy không nên là ngươi thu sâu xám của ta, mà là ngươi cho ta sâu xám, cho một ngàn con sâu xám lớn là được rồi.

Chu Phàm nói.

Hắc long tức tới bật cười:

- Sự vô sỉ của ngươi lại đổi mới nhận thức của bổn tọa.

- Nếu ngươi cảm thấy không hợp lý, cứ nói là được.

Chu Phàm ho khẽ một tiếng nói.

- Bổn tọa ra ngoài là để giết người cho ngươi, loại chuyện này hiển nhiên là có lợi với ngươi hơn, lại muốn bổn tọa cho ngươi sâu xám?

Hắc long cười lạnh, tạm dừng một chút rồi lại nói,

- Bổn tọa đích xác muốn ra ngoài nhìn một chút, nhưng không tới mức không ra ngoài không được, tối đa cho ngươi giảm năm trăm con sâu xám lớn.

- Thành giao.

Chu Phàm lập tức cười nói.

Chu Phàm đáp ứng sảng khoái như vậy khiến hắc long lại trầm mặc một chút, nàng cảm thấy có phải mình giảm giá quá nhiều không?

Chu Phàm lại cấp tốc nghĩ trong lòng, giao dịch phụ thân này có thuyền giám sát, nghĩ chắc hắc long cũng không làm ra được gì, chắc không có vấn đề.

Cho dù thật sự có việc, thí dụ như để phân hồn của hắc long chạy thoát, cũng không liên quan tới hắn.

Kỳ thật nói không chừng còn có lợi!

- Có điều ngươi thề với thuyền trước đã, khi phụ thân không được làm bất kỳ chuyện gì thương tổn tới ta.

Chu Phàm nghĩ một chút, vẫn cảm thấy không ổn thỏa, nói.

Hắc long không do dự lập tức thề.

- Được rồi chứ?

Hắc long hỏi.

- Được rồi.

Chu Phàm gật đầu, triệt để yên tâm.

Hắc long vẫy tay một cái, lấy quả cầu lưu ly tới, cầm đi một ngàn năm trăm con sâu xám lớn, giao dịch này coi như đã có hiệu lực.

- Thời gian của ngươi không còn nhiều, ngươi trước tiên ra ngoài đi, nếu nguy hiểm, gọi bổn tọa cứu ngươi là được, đến lúc đó thuyền sẽ thả phân hồn của bổn tọa ra bám vào người ngươi.

Sắc mặt hắc long lạnh lùng nói.

- Cụ thể là gọi ngươi thế nào?

Chu Phàm cẩn thận hỏi,

- Liệu vào thời điểm mấu chốt sẽ mất linh không?

- Mất linh?

Hắc long cười lạnh một tiếng,

- Vậy không phải là vấn đề của bổn tọa, chỉ có thể là thuyền chơi ngươi.

- Có điều nó coi ngươi như thân nhi tử vậy, bổn tọa nghĩ chắc sẽ không xuất hiện loại chuyện này đâu.

Nếu thuyền không hưởng ứng để phân hồn của hắc long đi ra, vậy vấn đề sẽ rất lớn.

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, có điều hắn nghĩ một chút, chắc sẽ không xuất hiện loại chuyện này.

- Về phần khẩu hiệu cụ thể… Đến lúc đó ngươi gọi ‘Long Chủ đại nhân, ta là con chó thành tín nhất của ngươi’, sau đó lại gâu gâu hai tiếng, thuyền sẽ thả phân hồn của ta ra.

Hắc long nghĩ một chút, ước định khẩu hiệu.

- Đừng đùa nữa.

Sắc mặt Chu Phàm biến thành màu đen,

- Đổi cái khác đi.

Khẩu hiệu như vậy còn không bằng giết hắn cho xem.

- Nếu ngươi cảm thấy cái này không được, vậy thì trong lòng đọc thầm ba lần ‘Long Chủ đại nhân’, thế được chứ?

Tiểu cô nương có chút bực mình nói.

Thế còn được… Chu Phàm gật đầu đồng ý.

-Còn gì nữa không? Không còn thì ra ngoài đi, cho dù làm chậm tốc độ thời gian, nhưng thế giới bên ngoài cũng không phải ngừng lại.

Hắc long nhắc nhở,

- Để tránh ngươi còn chưa ra ngoài đã để người đó tìm được và làm thịt ngươi rồi.

- Có, kỳ thật ta đã lạc đường.

Chu Phàm vẫn nhớ hắn đang ở trong Ma Mộc Thụ Hải, hiện tại đừng nói ba người dẫn đường đã chết, ngay cả toàn bộ thương đội cũng không còn, chỉ còn lại một mình hắn.

Muốn từ ra khỏi Ma Mộc Thụ Hải cũng không đơn giản.

Hắn đã kể lại chi tiết vấn đề Ma Mộc Thụ Hải với hắc long.

Hắc long liếc Chu Phàm một cái nói:

- Đưa một ngàn con sâu xám lớn, giải quyết giúp ngươi.

- Một trăm con sâu xám lớn.

Chu Phàm giơ một ngón tay lên nói,

- Ta tin loại chuyện này không khó với ngươi.

- Nhưng rất khó với ngươi.

Hắc long cười nhạo,

- Bằng không ngươi chuẩn bị cả đời ở lại trong rừng rậm đó làm một con khỉ đi.

- Hai trăm con sâu xám lớn.

Chu Phàm cắn răng nói.

- Cút.

Hắc long nổi giận, nàng phất ống tay áo.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...