Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 908: Chương 908: Câu vương chi vương (2)
Sau khi hắc long nghe xong, sắc mặt hờ hững nói:
- Bổn tọa biết rồi, có thể nói rõ ràng với ngươi, nếu không có sự hỗ trợ của bổn tọa, ngươi chắc chắn sẽ phải chết.
Nghe hắc long nói nghiêm trọng như vậy, sắc mặt hắn cũng ngưng trọng nói:
- Hắn rốt cuộc là võ giả cảnh giới gì?
- Võ giả?
Hắc long lắc đầu,
- Hắn không phải võ giả, hắn đã vượt qua trình độ võ giả, cảnh giới quá cụ thể thì những gì ngươi cung cấp quá ít, cho nên không thể đoán định chuẩn xác, nhưng một chưởng hắn đánh ra lại có thể giết chết võ giả Liên Mạch Đoạn, vậy rất hiển nhiên đã vượt qua trình độ võ giả, cho dù mỗi cảnh giới của ngươi đều là hoàn mỹ…
- Hắn giết ngươi cũng giống như giết gà.
- Trình độ vượt qua võ giả… Ta khẳng định là không đánh lại hắn.
Chu Phàm hơi ngẩn ra,
- Chỉ là ta không thoát được sao? Chẳng lẽ ngươi quên, ta có thân pháp cấp thuấn di, người đó không đuổi kịp ta, cùng lắm thì ta chỉ là chật vật đào tẩu một chút, không giết được hắn mà thôi.
Lời này khiến mặt hắc long hơi trầm xuống, nàng biết Chu Phàm nói đúng.
Võ giả trình độ bực này thi triển thân pháp sớm đã không cần đơn thuần dựa vào một chút nguyên khí phân tán trong cơ thể, có thể mượn chân khí để thôi động, với Long Thần Huyết trong cơ thể Chu Phàm, chân khí của hắn khôi phục cực nhanh, cho dù thân pháp thuấn di cần rất nhiều chân khí để chống đỡ, hắn cũng không cần lo lắng chân khí của mình không đủ dùng.
Nói một cách đơn giản, hắn gần như có thể thuấn di chạy trốn vô hạn, chẳng lẽ thế cũng không thoát được?
- Cái này thì khó nói, nhưng thân pháp cấp thuấn di không phải vạn năng.
Hắc long nghĩ một chút lại nói,
- Vạn nhất hắn có thân pháp thuấn di hoặc là tu thuật pháp giam cầm đặc thù, ngươi vẫn trốn không thoát.
Hắc long không nói sai, nàng chỉ là nói ra tình huống có khả năng.
Chu Phàm trầm mặc, hắn nhớ tới Ma Tổ Bạch Lãnh Tôn, Bạch Lãnh Tôn có thể sử dụng Quyệt Vực khiến tốc độ của mình chậm lại, biến thành chỉ có thân pháp cấp ảo ảnh, người đó đã vượt qua trình độ võ giả, là lợi hại hơn hắn nghĩ nhiều.
- Cái này phải xem ngươi có dám cược hay không? Nếu hắn không có thủ đoạn bực này, ngươi đương nhiên có thể thuận lợi đào tẩu, nếu có, ngươi cũng chỉ có thể chờ chết.
Trên mặt thiếu nữ lộ ra nụ cười ngọt ngào nói,
- Còn nữa, bổn tọa nhắc nhở ngươi, hôm nay ngươi đã dùng số lần lên thuyền của mình rồi.
- Nếu hiện tại ra ngoài, ngươi phải chờ mười hai canh giờ nữa mới có thể tiến vào, nói cách khác lần sau ngươi còn muốn nhờ bổn tọa giúp đỡ, vậy phải là mười hai canh giờ sau, vấn đề là ngươi có thể sống thêm mười hai canh giờ từ trong tay người có trình độ vượt qua võ giả hay không?
Chu Phàm nhíu mày:
- Đã như vậy, ta cho ngươi hai ngàn con sâu xám lớn, ngươi giải quyết hắn thay ta.
Hắn đúng là không dám cược.
Hắc long hơi ngây ra:
- Đây là ngươi nghe không hiểu lời bổn tọa nói à? Bổn tọa nói rồi, bổn tọa cần một vạn con sâu xám lớn, mới giúp ngươi.
- Nếu ngươi không giúp, vậy ta chỉ có thể câu cá, vạn nhất ta ở mặt sông này câu lên được vật giữ mạng, ngươi chính là ngay cả một con sâu xám lớn cũng không có được.
Chu Phàm bỗng nhiên cười nói.
Đây chính là sát thủ giản hắn thử trăm lần trúng cả trúng.
Nụ cười trên mặt hắc long lại cứng đờ, nàng thiếu chút nữa thì quên việc này.
Mình không giúp hỗn đản này, còn có thuyền hỗn đản và cần câu giúp hắn, sự uy hiếp của mình chưa chắc đã có thể mang tới kiệu quả.
Nàng vừa nghĩ tới mình đã vì thế mà mắc bẫy mấy lần, đồng tử hoàng kim có liệt diễm đang bốc cháy:
- Ở mặt sông chỗ này không thể có vật như vậy.
- Nơi này không có, vậy ta có thể để thuyền đi tới, cho dù đi tới cũng chỉ là số sâu xám tăng gấp bội, nhưng cho dù tăng gấp bội cũng không tính là gì, nói chung ta có rất nhiều sâu xám lớn.
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh nói.
- Ngươi sẽ không nói với ta, đi tới một trăm mét, cũng không có thứ gì có thể giết chết nam tử áo đen đó chứ? Nếu không có, thứ giữ mạng là chắc vẫn phải có chứ?
- Nói không chừng mặt sông chỗ này có, ngươi cũng biết, ta chính là điếu vương chi vương (vua của vua câu cá) trong truyền thuyết, không có gì là ta không câu được…
- Đủ rồi…
Hắc long hầm hầm nhìn Chu Phàm, không cho nhân loại vô sỉ này tự tâng bốc bản thân nữa.
Chu Phàm nhún vai,
- Hai ngàn con sâu xám lớn, ngươi nói một câu có giúp không?
- Kỳ thật, ta cũng là nể mặt Long Thần Huyết ngươi cho ta, mới bảo ngươi hỗ trợ, cho ngươi cơ hội kiếm sâu xám lớn, bằng không ta trực tiếp câu cá nói không chừng còn có thể có được thêm một hai thứ tốt.
- Bổn tọa…
Hắc long hít sâu một hơi,
- Giúp.
Nàng cũng sắp tức tới nổ tung rồi, nàng vốn muốn nói không giúp, nhưng vừa nghĩ tới mình không giúp, sẽ mất đi hai ngàn con sâu xám lớn, thốt ra không ngờ là một chữ giúp.