Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 904: Chương 904: Phất nhanh

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm xoay người, hắn nhìn phía trước, phía trước là một mảng đen xì, hắn muốn từ một thân cây này nhảy đến một thân cây khác, cũng khó có thể tìm được điểm dừng chân.

Có điều hắn vẫn nhảy về phía trước.

Không giẫm lên cành cây, cả người giống như con bướm nhẹ nhàng hạ xuống trong bóng đêm, lặng lẽ không tiếng động giẫm lên trên một chạc cây.

Đây là nhờ thân pháp hoàn mỹ Tốc Độ Đoạn của hắn.

Từ lùm cây hạ xuống, hắn lặng lẽ đi nhanh phía trước, rất nhanh đã rời xa chỗ này.

Trên đường có quái quyệt không sợ chết xông tới hắn, tiếng gió sắc bén đó có thể khiến hắn dễ dàng phát hiện, dưới tình huống không nhìn rõ, thân thể hắn chỉ thuấn di về phía trước, tránh được công kích của quái quyệt.

Chờ quái quyệt lại muốn công kích hắn, hắn sớm đã xuất hiện ở xa xa rồi.

Sau khi Chu Phàm rời khỏi, Yên Si buồn bã nói:

- Đại nhân, hắn đào tẩu rồi.

- Cũng rất thông minh.

Nam tử trong xe ngựa cười lạnh nói,

- Nói chung sau khi lấy được đồ, ta cũng không có chuyện gấp rút phải làm, đuổi theo hắn, trò chơi mèo vờn chuột này, ta đã định trước là người thắng.

Yên Si dạ một tiếng, đi trước dẫn đường.

Sương mù xanh sẫm kéo xe ngựa đi theo phía sau.

Tốc độ của Yên Si không tính là nhanh, nhưng nó đích xác là thuận theo phương hướng Chu Phàm đào tẩu để truy tung.

Cho nên cho dù tốc độ không nhanh, nó cũng không lo người đó chạy được quá xa mà mất dấu.

Hơn nữa ở Ma Mộc Thụ Hải, có đôi khi đi loạn, nói không chừng rất nhanh sẽ vòng về.

Sau khi Chu Phàm chạy ra một đoạn cự ly thì ngừng lại, hắn không nhảy lên cây nữa, mà là giải trừ một bộ phận hình thái của giáp trụ, thả Lão Huynh xuống, hắn dán một đạo Khu Âm Phù lên trên người Lão Huynh.

Hắn ngồi dựa lưng vào Ma Mộc, hắn nhìn Lão Huynh có chút mơ hồ trong bóng tối:

- Lão Huynh, ta ngủ một chút đã, ngươi cảnh giới xung quanh, nếu bọn họ xuất hiện, lập tức lay tỉnh ta.

Lão Huynh sủa một tiếng đáp ứng, nó bước về phía bóng tối, thị lực của chó ở trong bóng đêm là tốt hơn con người rất nhiều, Lão Huynh cũng không phải chó bình thường, đêm tối đối với nó mà nói, cũng không quá khác biệt so với ban ngày.

- Mười con sâu xám lớn, cho ta đi vào.

Chu Phàm thấp giọng lẩm bẩm.

Hắn đợi mấy giây, vẫn ngủ được, hừ lạnh một tiếng nói:

- Hai mươi con sâu xám lớn, chuyện này đối với người dẫn dắt mà nói không có bất kỳ độ khó gì, nếu ngươi không muốn thì thôi.

Vừa nói xong, hắn cảm thấy mệt mỏi thổi quét.

Hai mắt hắn nhắm lại, đợi khi lại mở mắt ra, phát hiện mình xuất hiện ở trên thuyền của Khôi Hà Không Gian.

Hắc long vẫn là hình thái tiểu cô nương là nhân loại, nàng đang dùng cặp đồng tử hoàng kim khác hẳn với nhân loại hứng thú nhìn hắn:

- Ngươi tiến vào gấp như vậy là vì gì?

Chu Phàm không vội trả lời:

- Giúp ta điều chỉnh tốc độ thời gian, khiến khi ta ra ngoài, bên ngoài chỉ qua mấy hơi thở.

Chỉ có như vậy, hắn mới có thể không vội không vàng làm chuyện của mình ở trên thuyền, mà không sợ bị Yên Si và nam tử đó đuổi theo quấy nhiễu.

- Cái này cần ba mươi con sâu xám lớn.

Hắc long hơi nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi báo ra giá.

- Lúc trước người dẫn dắt thứ nhất là Vụ giúp ta điều chỉnh như vậy, cũng không thu nhiều sâu xám đến thế.

Sắc mặt Chu Phàm lạnh lùng nói.

- Ngươi đúng là ngu xuẩn.

Hắc long có chút không vui,

- Mặt sông khác nhau, giá cả cùng một chuyện cũng khác nhau, vừa rồi ngươi muốn đưa bổn tọa mười con sâu xám lớn để thả ngươi tiến vào, đó căn bản là không thể làm được, sẽ khiến bổn tọa lỗ vốn.

Chu Phàm nhíu mày, không tính toán thật giả nói:

- Ba mươi con sâu xám lớn thì ba mươi con sâu xám lớn.

Hiện tại thời gian cấp bách, hắn cũng không thể tính toán với hắc long nhiều như vậy.

Hắc long chỉ vươn bàn tay nhỏ bé như ngó sen ra, ngón trỏ điểm nhẹ, trong không khí nổi lên một tầng sương mù, vô số sương mù nhộn nhạo tản ra rồi lại thu về.

- Được rồi.

Hắc long gật đầu hài lòng.

- Cám ơn.

Chu Phàm thở phào, nếu hắc long không hỗ trợ, vậy hắn sẽ rất phiền.

- Chỉ là nể mặt của sâu xám lớn mà thôi.

Khóe miệng hắc long nhếch lên, kỳ thật nàng là lừa Chu Phàm, bất kể là khiến Chu Phàm tiến vào trong thuyền, hay là điều chỉnh tốc độ thời gian trên thuyền, đều chỉ cần không nhiều sâu xám nhỏ là thể làm được.

Cho dù lừa được không nhiều sâu xám lớn, nhưng có thể ép được một con sâu xám từ trên người hỗn đản đáng giận này, đối với nàng mà nói đều là một chuyện vô cùng sung sướng.

Nàng lại vỗ tay, một dòng sương mù bay tới, sau đó ngưng tụ thành quả cầu lưu ly.

Nàng phải thu thù lao.

Chỉ là quả cầu lưu ly vừa xuất hiện, liền không ngừng biến to, so với đầu còn to hơn cả chục lần, sau đó mới dừng bành trướng, sâu xám lớn phiêu đãng bên trong đã lấp đầy cả quả cầu lưu ly.

Hắc long ngây ra.

Chu Phàm cũng ngây đơ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...