Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 903: Chương 903: Cạm bẫy trong lời nói (2)
Lúc trước ở Thiên Lương Thành từng tiếp xúc với tổ chức đeo mặt nạ, cũng chỉ là thông qua một số thủ đoạn đặc thù để thí nghiệm quái quyệt, khiến một quái quyệt cấp Hắc Lệ ngoan ngoãn nghe lời, ít nhất tổ chức đeo mặt nạ mà hắn biết vẫn chưa thể làm được tới loại trình độ này.
Yên Si có thể nhận ra hắn không phải một chuyện quá thần kỳ.
- Vâng, Tam Ngũ Lục nhất định sẽ nghĩ cách lập công chuộc tội.
Yên Si nịnh bợ.
- Đừng nhiều lời, không phải ngươi nói hắn ở đây à? Mau tìm ra hắn.
Nam tử mất kiên nhẫn thúc giục.
Gương mặt oán hận bị sương khói bao phủ của Yên Si giãy giụa kịch liệt, chúng từ trong sương khói thoát ly ra, bắt đầu bay tới bốn phương tám hướng để tìm kiếm.
Trong sương khói đã không có mặt quỷ, lập tức co rút lại thành bằng nắm đấm.
Vô số mặt quỷ oán độc bay trong rừng cây, chúng thỉnh thoảng lại xuyên qua lùm cây, thỉnh thoảng lại chui vào lòng đất, thỉnh thoảng thì bay lên trời, xuyên qua từng gốc Ma Mộc.
Mặt quỷ trong bóng đêm phát ra quang mang xám trắng phát ra tiếng hô âm trầm, khiến người ta khiếp đảm.
Chu Phàm trốn trên cây thấy một mặt quỷ lao về phía hắn, hắn nhẹ nhàng dịch bước, nhẹ nhàng di chuyển trên cành cây, tránh được mặt quỷ.
Mặt quỷ đó không phát hiện ra hắn, lao thẳng qua.
Mấy lần xê dịch như vậy, có thể tránh bị mặt quỷ va chạm.
Tất cả mặt quỷ tìm một lúc, toàn bộ đều bay về đoàn sương khói đó, sương khói dung hợp mặt quỷ lập tức biến về bộ dạng trước đó.
- Tìm được rồi à?
Nam tử bên trong xe ngựa mở miệng hỏi.
- Chưa.
Yên Si trầm mặc một chút nói.
- Chưa? Không phải ngươi nói hắn đang ở ngay gần đây sao?
Thanh âm bên trong xe đã mang nộ ý.
- Hắn ở ngay gần đây, không thể sai được.
Yên Si nói như chém đinh chặt sắt,
- Đại nhân cũng biết năng lực của ta, chỉ là không biết vì sao lại không thể tìm ra hắn.
Lời nói của Yên Si khiến trong lòng Chu Phàm ở trên cây hơi thả lỏng, xem ra Yên Si này không thể tìm ra vị trí của hắn một cách quá chuẩn xác.
Nam tử Trong xe ngựa trầm mặc.
- Đại nhân?
Yên Si có chút thấp thỏm hỏi.
- Võ giả này có chút tà môn.
Nam tử ở trong xe ngựa cười khẽ một tiếng nói:
- Ngươi chắc sẽ không nhầm, hắn trốn ở phụ cận, nói không chừng chúng ta nói chuyện đều bị hắn nghe thấy.
- Ta biết ngươi ở đây, hiện tại ngươi đi ra, nếu tâm tình ta tốt nói không chừng có thể tha cho ngươi một mạng.
Thanh âm của nam tử từ nhỏ đến to, khuếch tán ra chung quanh.
Chu Phàm cười lạnh trong lòng, kẻ ngốc mới tin.
- Có điều ta nghĩ ngươi khẳng định sẽ không nguyện ý đi ra, hiện tại ta không tìm thấy ngươi, nhưng hiện tại ngươi không dám động, đợi cho tới hừng đông, ta có một biện pháp có thể lôi ngươi ra, ngươi có tin không?
Nam tử trong xe ngựa lại lạnh lùng nói.
Lông mày Chu Phàm hơi nhíu lại, trước tiên bất luận lời này là thật hay giả, nhưng người đó nói những lời này là có ý đồ gì?
Thật sự cho rằng hắn sẽ đi ra sao? Người bình thường đều sẽ không bởi vì những lời này mà nguyện ý đi ra tìm chết.
Hay là cho rằng như vậy thì có thể khiến hắn sợ tới mức chạy trốn phát ra động tĩnh?
- Nhưng nếu ngươi dám để chúng ta phải đợi tới hừng đông, đến lúc đó chờ ta tìm ra ngươi, ta bảo đảm ngươi sẽ hối hận vì hiện tại không ra.
Nam tử lại nói.
Xung quanh chỉ có quái quyệt ở cách đó không xa phát ra tiếng rống, Chu Phàm lại không để lộ ra tiếng động gì, hắn quyết định tiếp tục tĩnh quan kì biến.
- Tốt lắm, xem ra ngươi là không muốn tự đi ra rồi.
Nam tử đợi một lúc lại nói,
- Tam Ngũ Lục, đừng để hắn nhân lúc thừa dịp chạy thoát, bằng không đến hừng đông ta mà không tìm thấy hắn, vậy ngươi sẽ phải chết.
- Vâng, đại nhân cứ yên tâm, ta có thể cảm ứng được hắn vẫn ở đây.
Yên Si cười lạnh nói,
- Nếu hắn rời khỏi, ta cũng có thể cảm ứng được.
Chu Phàm hơi nhướng mày, vẫn cảm thấy những lời này của nam tử không đúng.
Vì sao lại truyền cho hắn tin tức tới hừng đông thì có thể tìm được hắn?
Thật sự chỉ là để hù dọa hắn, bức hắn tự loạn trận cước sao?
Không đúng!
Ánh mắt Chu Phàm lạnh lùng, người này nói như vậy, có thể là vì muốn hắn ôm tâm thái cầu may tiếp tục ở lại tại chỗ chờ đợi!
Dẫu sao vừa rồi hắn chính là nghĩ như vậy.
Người này muốn tìm được hắn, sợ rằng không cần chờ đến hừng đông.
Người này có thể một mực đuổi theo thương đội, ở loại địa phương như Ma Mộc Thụ Hải này muốn tìm được thương đội, nhất định có thủ đoạn tìm người đặc thù nào đó.
Đã có thể tìm được thương đội, vì sao không thể tìm được mình?
Nhưng loại thủ đoạn này có thể cần người ở yên tại chỗ bất động chờ một đoạn thời gian mới có thể tạo được hiệu quả tương đối.
Bất kể mình nghĩ có đúng hay không, đều không thể mạo hiểm ở lại nơi này.