Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 901: Chương 901: Trố

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chỉ là bọn họ vừa bổ vào phù ảnh màu đỏ, thân thể lập tức xuất hiện vết đao hoặc vết kiếm, không cái nào không phải là binh khí trong tay bọn họ tạo thành, máu tươi từ trong cơ thể ùa ra, người nghiêm trọng thì lập tức bỏ mạng.

Phù ảnh quỷ dị này không ngờ có thể bắn ngược thương tổn lại để công kích võ giả.

Người chậm hơn một chút thấy vậy liền nhảy lên, phóng qua phù ảnh màu đỏ, nhưng bọn họ ở trong không trung lại bị lực lượng kỳ quái xé rách thân thể, máu tươi rải ra chung quanh.

Nam tử áo đen cười lạnh nhìn, hắn rất thích cảm giác nhìn những con kiến này giãy giụa trong phù trận mình bày ra, cho nên không vội vã xuất thủ.

Các võ giả còn lại đều nhao nhao dừng chân.

Sắc mặt Chu Phàm âm tình bất định, có điều hắn vẫn nhảy lên, trong nháy mắt nhảy lên trong cơ thể có tử kim quang mang bao bọc lấy hắn và Lão Huynh, hắn phóng qua phù ảnh màu đỏ.

Tử Kim Giáp Trụ phủ kín phù văn dị giáp, nhưng lại không thể chống đỡ lực lượng của phù ảnh màu đỏ tập kích.

Có lực lượng quỷ dị âm lãnh muốn xé mở thân thể hắn, Chu Phàm ở trong không trung hừ lạnh một tiếng, huyết khí sôi trào, lập tức cỗ lực lượng này đã bị Long Thần Huyết trừ khử không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Hắn thoải mái hạ xuống đất, tiếp tục chạy về phía trước.

Nam tử áo đen thấy thân ảnh của Chu Phàm biến mất trong đêm đen, hắn hơi ngẩn ra, trên mặt lộ ra nộ ý, hắn quát khẽ một tiếng:

- Đi, đuổi theo hắn, đừng để hắn chạy thoát.

Yên Si ở cạnh xe ngựa hóa thành sương khói xám trắng, đuổi theo chỗ Chu Phàm đã biến mất.

Nam tử áo đen lạnh lùng nhìn về phía tất cả võ giả trong sân.

Chu Phàm cấp tốc chạy nhanh trong rừng cây tăm tối, chỉ là hắn vừa bước vào đêm tối, đã có Âm Ảnh Quái Quyệt ùa về bên hắn.

Chu Phàm nghiêm mặt, hắn từ trong phù đại lấy ra một đạo phù lục, dán lên trên người mình.

Phù lục tỏa ra mấy quang mang tím nhạt không thể nhận ra.

Âm Ảnh Quái Quyệt cấp tốc biến mất, đây là Khu Âm Phù Lam cấp thượng phẩm hắn đổi từ Nghi Loan Ti Phủ, có thể xua đuổi Âm Ảnh Quái Quyệt, nhưng chỉ có thể kéo dài ba canh giờ.

Có điều đối với Chu Phàm mà nói, đã đủ cho hắn chống đỡ đến ở hừng đông.

Phù lục Lam cấp thượng phẩm không rẻ, nhưng hiện tại không phải lúc tiết kiệm, nếu như bị Âm Ảnh Quái Quyệt ngăn cản bước chân đi tới, vậy sẽ rất phiền.

Hắn chạy nhanh rồi rừng cây, còn cẩn thận lưu ý phía sau, hắn lo lắng nam tử áo đen đó sẽ bỏ qua tất cả mà đuổi theo hắn.

Đương nhiên khả năng này là rất nhỏ, dẫu sao nam tử áo đen chưa có được thứ hắn muốn, chắc sẽ không vì một con cá lọt lưới mà đuổi theo nhanh như vậy.

Nam tử áo đen đó rất mạnh!

Với thực lực hiện tại của hắn, chưa chắc đã không giết được một võ giả Liên Mạch Đoạn, nhưng tuyệt đối không thể một chưởng kích sát võ giả Liên Mạch Đoạn nhẹ nhàng như vậy.

Thủ đoạn được sử dụng lại là hắn không nhìn ra, hắn thậm chí không biết nam tử áo đen ở cảnh giới gì.

Hắn biết mình không có bất kỳ phần thắng nào.

Cho nên hắn chỉ có thể đào tẩu.

Bằng không thật sự sẽ bị nam tử áo đen đó giết chết.

Nghê Vĩnh Phi, Lỗ Thần và võ giả khác của thương đội sợ rằng dữ nhiều lành ít.

Chu Phàm không tiếp tục nghĩ nữa, hắn chạy một hồi lâu rồi rừng cây, mới dừng chân, từ trong bóng đêm, nỗ lực phân biệt một lúc, sau đó nhảy lên một cành cây Ma Mộc.

Tử Kim Giáp Trụ sớm đã mở ra trạng thái ẩn giáp, che giấu khí vị hô hấp của hắn cùng với Lão Huynh.

Nhưng hắn không dám đảm bảo như vậy có thể qua mắt được nam tử áo đen thực lực cao thâm mạc trắc đó.

Chỉ là hắn không thể chạy nữa.

Cứ chạy loạn trong bóng đêm như vậy, rất dễ đâm đầu vào trong nguy hiểm không biết.

Đến lúc đó vạn nhất bị quái quyệt lợi hại cầm chân, lại để nam tử áo đen đó đuổi kịp, loại tình cảnh này mới là nguy hiểm nhất.

Hắn phải xác nhận nam tử áo đen đó có thật sự đuổi theo hay không, nếu không, vậy hắn có thể ở trên cây này kiên nhẫn đợi cho tới lúc hừng đông mới rời đi.

Ma Mộc Thụ Hải lớn như vậy, hắn không tin nam tử áo đen đó trong nhất thời dưới tiền đề không đuổi theo, còn có thể thần thông quảng đại tìm được hắn.

Hắc ám khiến cho tầm nhìn cũng biến thành mơ hồ, Chu Phàm vẫn nỗ lực nhìn và nghe động tĩnh xung quanh.

Có Khu Âm Phù, hắn không cần lo lắng Âm Ảnh Quái Quyệt phát hiện ra hắn, về phần chút quang mang Khu Âm Phù phát ra, sớm đã bị hắn che giấu.

Kiên nhẫn đợi một lúc, một đoàn sương khói phát ra quang mang xám trắng bay tới từ trong rừng cây, nó dường như đang tìm kiếm gì đó.

Hai mắt Chu Phàm hơi nhíu lại, hắn nhận ra được, đó là Yên Si!

Thì ra nam tử áo đen đó sai Yên Si đi tìm hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...