Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 900: Chương 900: Xe ngựa (2)
Mắt Chu Phàm lộ vẻ kinh, sương khói này không khác gì Yên Si lúc trước hắn đã gặp ở Nguyên Thụ Thôn, nhưng không biết có phải là con Yên Si mà hắn gặp hay không.
Nghĩ đến đây, Chu Phàm lặng lẽ dời bước tránh sau lưng một số người.
Sương khói dần dần ngưng thực, hóa thành một chiếc ghế đẩu.
Vải mành đen của xe ngựa được vén lên, một nam tử mặc trường y màu đen từ trong xe ngựa giẫm lên ghế đẩu từ Yên Si biến thành đi xuống.
Người này nhìn thì chỉ hơn hai mươi tuổi, hắn có một gương mặt âm nhu tuấn tú, trên mặt tái nhợt không có một chút máu, giống như một người chết vậy.
Cặp mắt đen xì của hắn lạnh như băng, quét về phía tất cả võ giả ở đây.
Cuối cùng tầm mắt hắn dừng ở trên người Phong quản sự, hắn cười lạnh nói:
- Ngươi cũng khiến ta tìm lâu đấy.
Sắc mặt Phong quản sự trắng bệch, toàn thân run rẩy, không chút do dự quỳ xuống nói:
- Công tử tha mạng, tiểu nhân cũng chỉ là nghe lệnh làm việc.
Bàng đội trưởng cùng với ba võ giả Hoán Huyết Đoạn đó cũng quỳ xuống, nhưng bọn họ ngay cả mở miệng xin tha cũng không dám, đầu di sát xuống đất, toàn thân hơi run run.
Điều này khiến mắt Chu Phàm co rút lại, Phong quản sự mà không nói, bốn người bọn Bàng đội trưởng chính là võ giả Hoán Huyết Đoạn, nhưng bọn họ không ngờ lại sợ đến ngay cả phản kháng cũng không dám!
- Ngươi sợ cái gì?
Thanh âm của nam tử lạnh lùng, khóe miệng hắn hơi nhếch lên:
- Ngươi tốt xấu gì cũng là võ giả Liên Mạch Đoạn, đứng dậy phóng tay liều một phen, nói không chừng có thể giết ta thì sao?
Liên Mạch Đoạn?
Trong lòng Chu Phàm lại cả kinh, hắn chưa từng nghĩ tới Phong quản sự một mực không xuất thủ lại là võ giả Liên Mạch Đoạn.
Phong quản sự này một mực nhìn bọn họ đối phó quái quyệt cấp Bạch Sát, để mặc võ giả của thương đội bị thương, lại chưa từng có ý xuất thủ, chính là để ẩn tàng thực lực sao?
Phong quản sự bị nói ra cảnh giới thực, hắn không hề bất ngờ, chỉ tiếp tục xin tha:
- Cho dù cho tiểu nhân mười lá gan, tiểu nhân cũng không dám xuất thủ với công tử.
- Giao đồ ra.
Nam tử áo đen lại bình tĩnh nói.
- Đồ đồ gì…
Phong quản sự đầu đầy mồ hôi, ấp úng nói.
- Không muốn à?
Nam tử áo đen cười hỏi.
- Không phải, không phải, tiểu nhân đương nhiên nguyện ý.
Toàn thân Phong quản sự run lên, có điều hắn vẫn cắn răng nói:
- Chỉ cần công tử nguyện ý buông tha cho ta, ta sẽ giao cho công tử.
- Phong quản sự, còn có chúng ta nữa.
Bàng đội trưởng hơi ngẩn ra, vội vàng mở miệng nói.
Phong quản sự lại không để ý đến tiếng kêu la của Bàng đội trưởng, hắn chỉ cúi đầu chờ nam tử áo đen đáp lại.
Người khác của doanh địa không nói gì, bọn họ từ trong đối thoại của nam tử và Phong quản sự đã biết, Phong quản sự là cảnh giới Liên Mạch Đoạn cũng chỉ có thể quỳ xuống xin tha, sao bọn họ còn dám làm gì?
Chung quanh doanh địa lại bị phong cấm, bọn họ chỉ có thể thấp thỏm bất an nhìn.
Phong quản sự đang chờ nam tử trả lời.
- Đây là ngươi đang uy hiếp ta à?
Nam tử trầm giọng hỏi.
- Không dám, ta chỉ là muốn sống sót mà thôi.
Trán Phong quản sự đã toát mồ hôi,
- Nếu công tử không chịu để ta sống sót, vĩnh viễn cũng không tìm được thứ ngươi muốn.
- Ta cự tuyệt, ngươi phải chết.
Nam tử cười lạnh nói.
Trên mặt Phong quản sự lộ ra vẻ ngạc nhiên:
- Chẳng lẽ công tử không muốn thứ đó à? Trừ ta ra, bọn họ đều không biết thứ đó ở đâu.
- Nơi này chỉ lớn chừng ấy, tìm thì có gì khó? Ngươi không muốn nói thì thôi.
Sắc mặt nam tử áo đen bình tĩnh, hắn vươn tay về phía Phong quản sự.
Phong quản sự vốn đang quỳ hai chân lại giậm về phía sau, thân thể hắn giống như ảo ảnh, đang nhanh chóng lui về phía sau.
Nam tử áo đen đứng bất động, tay hắn vẫn nhẹ nhàng đánh ra.
Chưởng lực quét lên âm phong, âm phong bao phủ toàn thân Phong quản sự.
Phong quản sự hét lớn một tiếng, chân khí toàn thân thuận theo hai tay đánh ra.
Nhưng hai tay vỗ lên âm phong lại không mang tới bất kỳ tác dụng gì, âm phong lướt qua hai tay, hạ xuống trên người Phong quản sự, xoẹt xoẹt, thân thể của Phong quản sự chia năm xẻ bảy, rơi xuống đất.
Trong nháy mắt nam tử áo đen đánh ra chưởng đó, trong doanh địa có không ít võ giả không chút do dự phóng ra ngoài.
Bên ngoài doanh địa là đêm tối, nhưng ở lại nơi này thì chắc chắn sẽ phải chết, bởi vì nam tử áo đen ngay cả Phong quản sự nắm giữ thứ quan trọng cũng không chút do dự mà giết chết, vậy tuyệt đối sẽ không bỏ qua bất kỳ một ai trong bọn họ.
Thân ảnh Chu Phàm nhìn thì chậm một nhịp, hắn chỉ vươn tay xách lấy Lão Huynh, đi theo phía sau võ giả đang lao về phía phù ảnh màu đỏ.
Có một số võ giả xung động đi đến bên rìa, đao kiếm trong tay bổ tới phù ảnh màu đỏ.