Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 899: Chương 899: Xe ngựa
Không ít võ giả trong thương đội đều bị lời nói khiến cho động lòng, dẫu sao đúng như Nghê Vĩnh Phi nói, rời khỏi dạ túc địa, đi chung quanh cược vận khí xem có thể ra ngoài hay không, phiêu lưu rất lớn, còn không bằng ở lại nơi này tử thủ.
Phong quản sự và Bàng đội trưởng nhìn nhau, trong mắt bọn họ đều lộ ra vẻ lo lắng.
- Thật sự không biện pháp khác à?
Phong quản sự có chút không cam tâm hỏi,
- Hai người các ngươi có thể thử làm người dẫn đường, dẫn chúng ta ra ngoài không?
- Điều đó là không có khả năng, nếu chúng ta có năng lực làm dẫn đường ở biển cây, vậy sẽ không đi theo thương đội ra vào biển cây, dẫn đường là kiếm tốt hơn những người liều mạng như chúng ta nhiều.
Lỗ Thần lắc đầu nói.
- Bất kể các ngươi có ở lại nơi này hay không, ta đều sẽ lựa chọn ở lại.
Nghê Vĩnh Phi lạnh lùng nói.
Những người này rời khỏi dạ túc địa, đối với hắn mà nói là càng tốt, ít nhất đồ ăn có thể tìm được ở gần đây đều là của hắn.
- Ta vẫn cảm thấy biện pháp này của các ngươi không được.
Phong quản sự nghiêm mặt nói,
- Ban ngày thì có lẽ không có vấn đề, nhưng đến buổi tối thì sao? Các ngươi còn có bao nhiêu đạo phù lục để xua đuổi Âm Ảnh Quái Quyệt?
- Một khi tiêu hao hết tất cả U Diễm Phù, buổi tối gặp phải Âm Ảnh Quái Quyệt lợi hại, các ngươi có thể sống sót không?
Lời này khiến sắc mặt Lỗ Thần biến đổi, hắn đúng là chưa kịp cân nhắc tới vấn đề này, hắn vội vàng nhìn về phía Nghê Vĩnh Phi.
Nghê Vĩnh Phi nói:
- Vấn đề này thì ta đã nghĩ tới rồi, nơi này là dạ túc địa, chỉ cần có lửa, cho dù không có U Diễm Phù, buổi tối có Âm Ảnh Quái Quyệt tập kích, vậy cũng sẽ không quá nghiêm trọng, cẩn thận một chút vẫn có thể sống sót.
Phong quản sự và Bàng đội trưởng đều trầm mặc.
- Phong quản sự, Bàng đội trưởng, hay là chúng ta ở lại nơi này chờ thêm một đoạn thời gian.
Có võ giả không nhịn được mở miệng nói.
- Hiện tại đã khuya rồi, chờ ngày mai rồi nói sau.
Phong quản sự không có ý định nhả ra.
Chu Phàm một mực bàng quan cảm thấy có chút kỳ quái, hắn nhìn ra được, Phong quản sự và Bàng đội trưởng đều cũng không muốn thương đội ở lại nơi này chờ.
Cho dù ở lại nơi này chờ là cách làm tương đối an toàn.
Vì sao chứ?
Bọn họ vội mang hàng hóa về à?
Chẳng lẽ mang đống hàng hóa này trở về còn quan trọng hơn tính mạng của bọn họ?
Ngay khi Chu Phàm đang suy tư về việc này, Lão Huynh phát ra một tiếng sủa khẽ.
Ánh mắt Chu Phàm nghiêm lại, chẳng lẽ lại có vận xui gì tới?
Ngoài doanh địa truyền ra tiếng rậm rập.
Lần này tất cả mọi người đều nghe thấy, không ít người lại khẩn trương rút ra đao kiếm.
- Đây là thanh âm gì?
Sắc mặt Nghê Vĩnh Phi khẽ biến hỏi.
Chu Phàm bỗng nhiên lưu ý đến trên mặt Phong quản sự và Bàng đội trưởng, còn có ba gã võ giả Hoán Huyết Đoạn đều lộ ra vẻ kinh sợ, bọn họ đang chậm rãi lui về phía sau, lui đến bên cạnh xe chở hàng.
Hành động này khiến trong lòng Chu Phàm đột nhiên căng thẳng, hắn cũng bắt đầu chậm rãi lui về phía sau.
Tiếng rậm rập biến thành càng lúc càng rõ ràng.
Ngựa từ trong bóng tối chậm rãi bước ra, toàn thân nó có sương khói màu xanh lục bốc ra, sương khói tỏa ra ánh sáng mờ mờ, con mắt xanh lục đang lạnh lùng nhìn tất cả mọi người, nó phát ra cảm giác âm lãnh giống như mới từ dưới Địa Phủ ra vậy.
Trong nháy mắt nhìn thấy thớt ngựa này, Phong quản sự, Bàng đội trưởng và ba gã võ giả Hoán Huyết Đoạn của thương đội đều không chút do dự chạy vào trong bóng tối.
Hơn nữa phương hướng đào tẩu của năm người không giống nhau.
Chỉ là bọn họ còn chưa kịp ra khỏi doanh địa, đã phải dừng bước.
Bởi vì chung quanh dạ túc địa nổi lên phù ảnh đỏ như máu, phù ảnh chỉ cao bằng một người, bọn họ nhẹ nhàng nhảy lên là có thể lướt qua, nhưng bọn họ không dám, chỉ có thể dừng bước.
Chu Phàm quan sát phù ảnh màu đỏ, nhìn phản ứng của bọn Phong quản sự, trong lòng hắn biến thành càng kinh ngạc hơn, phù ảnh này nguy hiểm lắm à?
Ngựa vẫn chậm rãi đi đến, lúc này mọi người mới nhìn thấy, phía sau ngựa kéo dài hai chiếc xe ngựa.
Xe ngựa toàn thân đen xì, thùng xe màu đen, bánh xe màu đen, vải che màu đen, trước xe treo hai ngọn đèn lồng phát ra lục quang.
Tất cả mọi người trong doanh địa đều cảnh giác nhìn ngựa và xe ngựa, bọn Phong quản sự ý đồ chạy trốn cũng lọt vào trong mắt không ít người.
Bọn họ không rõ, vì sao Phong quản sự chỉ vừa thấy ngựa lập tức đã muốn trốn? Nhưng hiện tại lại không kịp hỏi nhiều.
Dưới xe ngựa lúc này có sương khói xám trắng bốc ra, sương khói xám trắng ngưng tụ thành một đoàn ở phía bên phải thùng xe, trong sương khói có từng gương mặt oán độc hiện lên, nhưng sương khói thủy chung giống như một tầng màng sương mù bán trong suốt, khiến cho gương mặt không thể giãy ra, chúng phát ra tiếng nức nở trầm thấp.
Là Yên Si!