Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 898: Chương 898: Kẻ giết người (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Môi Thạch là thương đội cùng gặp phải, vì sao chết lại là ba người dẫn đường?

- Chính bởi vì bọn họ là người dẫn đường, ba người bọn họ vừa chết, chúng ta sẽ lạc đường trong biển cây, không tìm thấy đường ra, bọn họ chết, cũng chẳng khác nào chúng ta đi vào tử lộ.

Chu Phàm tiếp lời.

- Không sai, chính là như vậy.

Phong quản sự thở dài nói.

Mọi người lộ ra vẻ kinh sợ, không phải bọn họ không nghĩ tới hậu quả mà người dẫn đường tử vong mang đến, mà là ba người dẫn đường bị chết quá đột nhiên, bọn họ vừa rồi một lòng chỉ muốn tìm ra quái quyệt, không kịp nghĩ nhiều.

Hiện tại nói không phải quái quyệt, vậy cho dù bọn Chu Phàm không nói, mọi người rất nhanh cũng sẽ nghĩ đến hậu quả nghiêm trọng mà người dẫn đường tử vong mang đến.

Ở trong biển cây không có người dẫn đường chỉ đường, xác suất có thể tìm được đường ra là thấp tới đáng thương.

Tất cả mọi người trong thương đội đều có thể sẽ chậm rãi chờ chết trong biển cây.

Đây là kết quả đáng sợ mà vận xui dẫn tới sao?

Vừa nghĩ đến đây, không ít người chỉ cảm thấy thân thể biến thành rét lạnh.

- Bàng đội trưởng, chúng ta nên làm như thế nào?

- Phong quản sự, chúng ta không thể chờ chết trong biển cây được.

Người của thương đội hoảng rồi, mồm năm miệng mười nói.

- Im lặng.

Ánh mắt sắc bén của Bàng đội trưởng nhìn về phía võ giả thương đội.

Các võ giả đều ngậm miệng lại.

Sắc mặt Lỗ Thần có chút trắng bệch, trong lòng hắn xem như đã triệt để tin rồi, ba người dẫn đường đó chính là tử vong vì vận xui dẫn tới.

Hắn và Nghê Vĩnh Phi cùng Chu Phàm đứng chung một chỗ, trong nhất thời ba người đều không nói gì.

- Xuất hiện loại kết quả này cũng không phải thương đội muốn, nếu thương đội còn loạn thành một đống đối với bất kỳ ai cũng không có lợi, ta hi vọng các ngươi có thể bảo trì bình tĩnh.

Bàng đội trưởng lại chậm rãi nói.

- Không có người dẫn đường, đối với chúng ta mà nói quả thật rất phiền, nhưng không có nghĩa là chúng ta khẳng định sẽ chết ở trong biển cây, không ra được nữa.

Phong quản sự nghiêm mặt nói.

- Chuyện luôn sẽ có biện pháp giải quyết.

Dưới sự trấn an của Bàng đội trưởng và Phong quản sự, võ giả thương đội tạm thời bảo trì bình tĩnh.

Nhưng trong lòng bọn họ đều hiểu rõ, đây chỉ là tạm thời, nếu một lúc nữa, không tìm thấy đường ra, thương đội rất nhanh sẽ bởi vì đủ loại nguyên nhân mà sụp đổ, hơn nữa bọn họ còn có chuyện quan trọng phải làm, tuyệt đối không thể lưu lại quá lâu trong biển cây.

Bàng đội trưởng và Phong quản sự rất nhanh đã hướng nhãn quang tới trên người Nghê Vĩnh Phi và Lỗ Thần.

- Chúng ta chỉ chưa đi qua Ma Mộc Thụ Hải mấy lần, nhưng nếu nói tới nhận thức đối với biển cây, vẫn không bằng hai người các ngươi, các ngươi cảm thấy chúng ta nên làm như thế nào mới có thể thoát khỏi khốn cảnh trước mắt?

Bàng đội trưởng nhìn Lỗ Thần và Nghê Vĩnh Phi hỏi.

Chu Phàm và thương đội đều là khách qua đường, nhưng Nghê Vĩnh Phi và Lỗ Thần đều là võ giả trường kỳ sinh hoạt ở vùng biển cây, nếu nói trước mắt có biện pháp giải quyết việc này, vậy chính là hai người bọn họ.

- Nếu các ngươi có thể dẫn chúng ta ra ngoài, chúng ta nhất định sẽ không bạc đãi các ngươi.

Phong quản sự nhìn hai người Nghê Vĩnh Phi, nói.

Chu Phàm cùng với tất cả võ giả của thương đội đều vẻ mặt chờ đợi nhìn hai người Nghê Vĩnh Phi.

Nghê Vĩnh Phi và Lỗ Thần trầm mặc.

Lỗ Thần cười khổ nói:

- Biện pháp ta có thể nghĩ đến chính là, chúng ta chờ ở dạ túc địa này, chờ có người tới đây qua đêm, sau đó người dẫn đường của bọn họ có thể dẫn chúng ta ra ngoài.

Sau khi nghe xong biện pháp này, Phong quản sự hơi nhíu mày, hắn nhìn về phía Nghê Vĩnh Phi.

Nghê Vĩnh Phi trầm giọng nói:

- Chỉ có biện pháp này là đáng tin cậy một chút, một khi chúng ta đi lung tung ở bên ngoài, đến lúc đó muốn tìm lại dạ túc địa cũng không thể.

- Nếu vận khí của chúng ta không quá kém, nếu chúng ta ở chỗ khác, vậy sống sót sống sót càng thấp hơn.

- Kiên nhẫn chờ ở đây đi, chỉ cần có người tìm được đất trống này, chúng ta có thể sống sót.

Các võ giả ngơ ngác nhìn nhau, thật sự phải chờ đợi ở nơi này sao?

- Không được.

Phong quản sự lắc đầu nói,

- Lúc trước người dẫn đường từng nói với ta, dạ túc địa không ít, vạn nhất một mực không có ai đến thì sao?

Các võ giả trong doanh địa lại ngẩn ra, đúng vậy, vạn nhất một mực không có ai đến thì sao?

- Chỉ có biện pháp này.

Nghê Vĩnh Phi lại nói,

- Ta cũng không dám khẳng định có thể đợi được người đến hay không, hoặc là người thì lúc nào mới đến.

- Nhưng không có biện pháp khác, rời khỏi nơi này đi loạn, trình độ nguy hiểm sẽ cao hơn, nếu sợ đồ ăn không đủ, ta cảm thấy không cần quá lo lắng, đồ ăn trong biển cây không tính là nhiều, nhưng chỉ cần nghĩ biện pháp tìm kiếm đồ ăn, muốn chống đỡ được cũng không phải vấn đề quá lớn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...